Uống sữa vào đêm thật ghê rợn
Mà đêm vừa hỏng mất chức năng gây ngủ
Tôi ngồi dậy bên kẻ luôn bị tôi bắt nạt
Bằng những dấu chấm hay bị lỗi
Để trở thành dấu phẩy. Hoặc buồn.
Có thể tôi đã bỏ thuốc
Ngưng thủ dâm, thôi táo bón
Cũng như bớt chửi đời
Dù tôi và đời như thể đô thị và sự ngây thơ, hay ngược lại
Miền núi và xảo trá . . .
Nhưng có bao giờ em đến được tôi
Đà Lạt không có nhà cho chúng ta làm tình
Giữa rừng thông cao cả hơn thượng đế
Thứ dầu nhớt trưởng thành của nhân loài
Bôi trơn hệ thống đau buồn này
Em hét lên một mực từ chối quà giáng sinh
Nhưng có ngờ đâu
Chỗ da thịt ấy nở mềm như ngâm trong lửa
Sau tiếng hét the thé
Là nụ cười rất tích cực
Em bé nhỏ
Quần lót tím ngày tàng hình của cả nhân loài
Kẹp giữa hai ngón tay nụ hoa bìm bìm
Thèm sữa
Thèm uống sữa đến mức bâng quơ
.