Ngày không tắt vội ngoài kia
Đường mòn tự kỷ không chia vui cùng
Với ta, mặt cắt hãi hùng
Phiêu lưu qua chốn ngại ngùng thịt thâm
Buổi chiều đáng để mua dâm
Bão về không kịp giữa tâm sự tàn
Bức tường man rợ khóc than
Cầm tay em nói một hàng chữ nghiêng
Đời vô nghĩa như chùa chiền
Bốn bề núi giả thần tiên xạo lồn
Chết hoài nhưng chẳng ai chôn
Một con chó cái cầu hôn buổi chiều
Treo tôi lên một cánh diều
Ồ giông bão lớn hơn điều em lo
Linh hồn xin nhớ đắn đo
Hãy chìm thậm tệ vào trò trắng đen
Sau lưng mắt chó đổ ghèn
Đêm không có tội đừng nên nghẹn ngào
Đêm không có bệnh, đừng vào
Để làm sáng suốt thêm bao vấn đề
(Một con chưa chết ngoài kia
Một bầy đang ẳng nữa kìa, chung quanh)
.