tôi phóng sinh
ngón tay mù
giữa ngã tư mất thăng bằng
biển & mây tiền sử
vuốt ve địa tầng đá
xé rách màu xanh
phía bóng tối
nhìn đổ xuống
từng cột đèn
trong ký ức xiêu lạc
trắng dã gió
bật gốc
giả định em
co giật đáy mắt
giấc mơ ẩm
rúc trong hình thù biển
ứa ra
dẫm cứng con đường cát bất định
những giọt trăng đen
cháy rực
tôi bập bênh
khuôn mặt mắc cạn màu sắc
không còn dấu chân trở về
tôi rơi tuột
khỏi thân thể tôi
khoảng trống
.