Anh tự hỏi có bao nhiêu
con đường đến nhà em?
anh nhớ con đường đi qua bóng tối
trên bầu trời có một vì tinh tú thao thức
trái hỏa châu sáng lên
để dẫn bước anh và tắt thật nhanh
như niềm hy vọng mong manh
trên quê hương
những hàng cây câm lặng
như linh hồn anh suốt đời chờ đợi
và dòng sông thật đen
âm thầm chảy ra đại dương
anh tự hỏi có bao nhiêu
con đường đến hy vọng?
anh nhớ con đường duy nhất
con đường đến hố thẳm
có cây phượng vĩ đỏ như điều bất trắc
anh tự hỏi làm thế nào
để một cánh chim bay?
nó cần một không gian tự do
bầu trời xanh hoặc dông bão
để nối kết những giây phút
hiện tại nhiệm mầu
nó cần niềm đam mê
để thực hiện những giấc mơ
như trái tim anh luôn luôn rạo rực
anh tự hỏi làm thế nào
chiến thắng sự chết?
anh phải canh thức như
một chiến sĩ dũng cảm
như phù dâu đổ đầy dầu chờ tân lang
.