Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Người tình

0 bình luận ♦ 26.01.2012

 

 

 

Không có tên để kêu hay ghi lại
Quá lắm là một con số dễ điền
Dễ sửa
Mặc thêm hai lần áo nỉ
Và xăm lên vếu ba chữ “hiếp tao đi”
Em uống xong một tôi
Lại đái ra một tôi khác cuồn cuộn hơn
Đại khái là không ai đỡ bạc bẽo hơn
Trên miếng vỏ quýt gặm dở
Có lẽ lắm
Em đã núp một cách hoàn chỉnh
Trong đôi mắt con phụng chạm trên cột
Và xiên ngang sườn tôi
Một linh cảm thở, ăn, đi và
Sống
Thế nào là ngỏm?
Dán hai mí lại để nhìn kĩ một làn gió loãng
Một thùng máu rẻ tiền
Một bãi kim cương biết hót
Còn em, đeo khắp mình những ngón chân đoàn tụ
Của tổ tiên tôi
Họ đội chung một cái nón không giành cho kiểu sọ của họ
Được đan bằng những dấu chấm hỏi khô
Họ cùng nhau rỏ dãi
Xuống, thành một trận lũ dịu dàng kín đáo trong gò mối gót chân em
Khi em
Tạo phản từng đặc điểm
Biến giả trá thành bình dưỡng khí
Cho những ngày đã tận thế từ trước

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Khiêm

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)