Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Cười ngậm miệng

0 bình luận ♦ 16.12.2011

 

 

 

Cười ngậm miệng là em thành khẩn nọ
Tóc chen đan trong điệu vũ trăng tàn
Ta cầm mãi một bơ vơ thoảng gió
Cố tìm gì sao núi tuyết da nhăn?

Lưỡi kiếm trắng chẻ hai là bán nguyệt
Em võ vàng em của đã bao lâu
Em trắng trẻo là tuổi thơ ý niệm
Ta ngu người nheo mắt bắn diều hâu

Chiều đom đóm nhảy quanh cầu tự tử
Vì sao mưa nỡ kết liễu miệng cười?
Cười ngậm miệng là em ngồi lặng ở
Trên nóc luy lâu dưới vực sầu đau

Rất có lẽ dường như là chẳng phải
Thế này đâu, có thể thế kia mà!
Chiều thành thật cũng như em lếu láo
Lòng thương ta nhưng miệng chửi dạt dào

Đời bỗng sẽ như là quên ấp ủ
Để tuôn ra hoa bên nụ rời cây
Còn một cõi bước leo tường áo cũ
Ta gầy gò thổi tiêu điệu chôn mây

Mây đã chết cố tình trong nách núi
Vị đau hờn khe suối lén chun ra
Vào thổ lộ lỗ tai què nhức nhối
Cũng kịp nghe mưa dựng đứng thiên hà

Rất có lẽ chẳng như là đã lỡ
Mà thật ra nó đã lỡ luôn là
Em ngậm miệng núi vòng cung tiếng ợ
Vắng đền đài, thừa một khúc sông xa

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Khiêm

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)