Nơi khung cửa sổ này
ta đã chứng kiến
buổi chiều đi qua
và nhìn thấy một
chiếc lá rơi lặng lẽ
về với đất nâu
và bài thơ của anh
tượng hình như một
bức tranh tĩnh vật
có linh hồn
khóe mắt em thêm
một nếp nhăn
anh biết giấc ngủ
của ta đêm nay
sẽ lạc loài như trẻ
mồ côi
bị bỏ rơi
nơi khung cửa sổ này
anh đã nhìn thấy
bóng đêm như một
khách lữ hành
và trái tim vũ trụ
thổn thức
anh nghe tiếng
thở dài của một
linh hồn canh thức
với đêm
nơi khung cửa sổ này
anh nghe tiếng
vỏ cây già
nứt mình
trong bóng đêm
và trái tim
yếu đuối của anh
rộn ràng
như một ánh sao khuya