ta không đi trong chiếc giày quá cỡ của thượng đế
quăng xuống cho bầy chim cánh cụt
chiếc giày quá cỡ không dành cho bất cứ ai
quét lên chổi quét bụi
mỗi khi ta mơ mọc cái đầu khác
từ con bướm trắng
từ trung tâm miệng
thật cong dài
từ tĩnh vật
ngủ đông cứng
lần đầu bóng đèn rạng
ta che lại ánh sáng
bị hỏng
bức tường chắn đổ sụp
cảnh tượng một mình nằm chết
mắt vẫn như nhìn xổ phóng mặt trời
đến kiếp sau
kiếp sau
cái bẫy làm người đeo nặng
ta lượm lên mọi thứ
tất cả diễn ra như thật
như lúc này
ta đang vẽ mấy con ruồi động cỡn
quỳ gối bé xíu
trên chiếc giường thường trực tự tử
thường trực giới nghiêm chiếc răng máu
một kiến trúc rụng cạn cơn buồn ngủ
trước ý tưởng lớp hạt chín rã
giọng đuổi theo giọng
cắn vào da thịt
cắn vào ta vấn nạn có mặt
mọc sau phong cảnh ấy
màu chuyển màu
chớp mắt
còn ai khác làm mình ầm ĩ trong thế gian
gục ngã và triển nở bộ não
biến nước ứa rịn
dù chúng bất toàn
dù chúng có mùi thối chung cuộc
ta leo lên đĩa bùn nếm
cơn điên thò lưỡi
nhuộm lại màu da đơn giản
trong lò tẩm linh hồn
cái đang đến
cái luôn sẽ đến
hoàn tất chỗ duỗi nghiêng
mỗi người
nó trào ra
khi ta chạm vào nó
khi ta chạm thân nhiệt xanh lơ
bởi thứ ngữ pháp lắc lư bao tử
làm nhũn ngón tay
chỗ trú ngụ mồ hôi
ta phóng sinh con mắt
nhổ bật thời gian còn lại
lồng lộn xăm hình
trong khói nhang nhiễm độc
trong lòng thiên thần giả
bởi tất cả
quá muộn màng
quá hấp hối mòn nhẵn
nó đập cửa róng riết
nó để ta trôi mất gương mặt
từ trống không
.