một khởi động không chắc chắn
tay vuốt giọt tro tàn
chọc cho thân thể màu ngước lên
thế giới đang kéo ra
đuổi bắt lỗ thủng vô tận
va thanh âm mặt tường cát
thổi xanh xao chiếc gương cũ
ta như bị nhốt
trong bóng riêng mỗi khoảng cách
xuyên sợi chỉ sinh tồn
*
đem vào đất gò mối lãng quên
như những vết sẹo mọc trên gió
ta lấy đi bàn tay trắng
vòng tròn ngày càng rộng
để cảnh quan chắn lối
lầm lỡ bước nhảy hụt
rơi trong bầu trời bất toàn
sự đắc thắng gieo trong đêm tối
gieo vào biên niên sử của đất
ta là bia mộ chính ta
phóng đi các tế bào tro chậm rãi
làn nước sà xuống
như chuyển hóa rửa sạch
ở đây chưa một lần quay lại
bến bờ của lặng im
.