tôi để khuôn mặt mình rơi xuống
khi em vụt qua bóng chạng vạng đậm đặc
cầu vồng rất xa cũng rất gần
màu xuyên thấu da thịt
nóng bỏng mớ bùn đen nín câm
trườn tới thụt lùi bề dày ánh sáng
của làn hơi chuyển động bên dưới nỗi đau
của va đập cơn bùng vỡ nguyên tố
một phong cảnh phía sau
bị đánh mất sạch sẽ
trước thời gian trước không gian
pho tượng ném vào bầu trời bị nêm chặt
.