Đầu xuân phơi hội
Mưa phùn
Em đi chiều đồi Lim má trắng
Sông chảy ngẩn ngơ
Mòn mấp mé bờ – em đi
Đường nào nhạt gió thêu – hương thừa hoa ban.
Tím mùa ngón lạnh lang thang
Hàm răng em nở
Tôi về tôi nhớ
Tình tang
Tôi về
Tôi nhớ
Tình tang
Quán chiều rũ lặng lá vàng nhạt gieo
lá vàng nhạt gieo
lá vàng nhạt gieo
Tôi về tôi nhớ
Lưng chiều
Bụng đêm
Hôn em
Hồng ngát hai miền
Sông chảy ngẩn ngơ
Dòng khô dội nét – bờ mô mấp
Tròn.
Em cười đỏ thắm
Thuyền con
Dấu buồm du thủ
Nhà – sương – ngút màu
Tôi về tôi nhớ bao lâu
Im ỉm ngói già tường rêu ám sắc
Khói thuốc
Say
Gió trỗi
Mưa mùa tê mê mặt
Và trắng da em
Lưng: chiều, bụng: đêm
Ơi dịu dàng Kinh Bắc
Đi đâu?
Về đâu?
Đồi Lim má trắng
Núi đọng trĩu cành vai
Dài hôn rất nắng
Xuân mầm khai hội – phôi thai
Mưa phùn trẩy hoang – chùm
Hoa bướm – giọt ngùi ca – phơi
nồng
tím
vơi
Vào trắng hông em
Lưng: chiều, bụng: đêm.
Bờ biển
Gánh sóng lổ loang
Bọt trăng
Em khép đôi chân
Mùa rên gió tóc
Cầu cứu thượng nguồn
Chó sủa i uông
Bàn tay trắng
Xác thân
Mắt lõm
Tả tơi
Ánh đèn
Em khép đôi chân
Mùa rên gió tóc
Cầu cứu thượng nguồn
Chúa của em đâu?
Đi rồi, dưới biển
Anh về, linh hiển
Em khép đôi chân
Mùa rên gió tóc
Tường nhoài
Bóng đục
Chúa của em đâu?
Xa rồi, dưới biển
Anh uống đôi môi
Rạng ngời, linh hiển
Trắng ngát trăng vỉa hè
Đỏ rực
Mùa gạo chín
Xa
Lau rườm rượp
Cởi gió
Buông hàng
Em ghếch đôi chân . . .
Chúa của em đâu?
Chết rồi, dưới biển.
.