- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Trước đây lúc nãy sau này

 

HHieu-TruocDayLucNaySauNay

 

 

 

từ xung khắc họ đi lên hợp chủng
từ sình lầy chúng ta trợt xuống hố cả nút

có lắm chi tiết hắn không thể
trở lại để làm kẻ
lu loa
một vết thương
bởi, hắn thấy rõ ràng hắn
một đứa con nít
đổ lỗi cho
người khác
thật sự
họ chẳng biết gì nhiều về chiến tranh
hơn hắn

chẳng cần thắng, ngón cẳng cái của hắn vẫn ngang nhiên đi, về
mỗi năm một lần
lèm bèm á đù
quyết ăn thua đủ
với thời gian
bài thơ không giống như một tuyên bố
hồ hởi leo rào lấn biên lận biển
đạo tuyên ngôn độc lập
hay như lời chiêu hồi người anh em chú bác
theo cái gia phả mơ hồ nào đó
bài thơ chỉ cần khiêm nhường da ngựa bọc thây
hay bẹp dí
trong thùng rác
ngậm miệng căn cước sải ngược sông
bọc nhựa tiểu sử băng qua đường
co cụm thân phận giữa lưu lạc, sống
lây lất gốc nguồn
truy điệu truông
lý lịch
không như huy chương đeo trên ngực
chỉ cần bỏ vào túi
hoặc giả treo lủng lẳng
trên ngón cẳng cái.

mặc kệ sự kỳ thị
hắn cắm cúi đào huyệt mộ của mình
mỗi ngày một tấc
chu vi vừa vặn một lá cờ
chí ít, cũng luôn phất phới trong ký ức nạn nhân
một cuộc biển lận
chỉ thao thức mỗi điều
ngọn cỏ có mọc được, sau đó.

bên kia cầu nại hà
hắn nằm trùm áo tơi
hàm răng độc tấu bản sốt rét rừng
hắn ngồi tựa lưng nỗi chết
tay còn cầm lá chuối dính dăm hạt cơm
hắn nằm thanh thản cuộc đời
giữa trán thủng một lỗ sâu hoắm miền nam

trên cầu nại hà
tên gì
nguyễn văn x
lãnh tiền tử đi cha nội
ủa tui còn sống mà
sống cái đầu ông. chỉ còn cái hồn thôi. cái xác tưng tưng nồng nặc mùi rượu. thúi hoắc. đi lẹ giùm cái đi cha.
người kế
bên đây cầu nại hà
trước ở đơn vị nào vậy cha
cc
qua cầu lâu chưa
80
về hưu lâu chưa
16
cuối tháng nhớ đi dự ngày tưởng niệm nha cha nội. tui ghi tên cha rồi đó
con kẹt
rồi ba

bây giờ nói gì đi nữa
hắn cũng là gã lang bạt không hơn kém
bước đi trên đống gạch vụn
không do chính tay hắn đập phá
lổn ngổn oan khiên
thiên hạ gọi là gốm
dẫu không đâm xuyên thấu như hầm chông, nhưng
cũng như những nhát búa nện lên bộ não
buốt cóng lưu lạc
những nghệ nhân yêu thích sưu tầm các loại gốm
thiển nghĩ chắc họ cũng đang van vái
một bộ gốm dành riêng cho những kẻ lưu lạc
không có đâu, ở đây
sáng tạo thực tế lắm
cũng chỉ có thuyền nhân, và những ông lính trẻ hơn người thật
và không hề có huy chương
và chưa hề biết uống cạn rượu hồ trường
và chưa lần nào than vãn
chỉ câm lặng, bởi
họ là đá đồng thạch cao giấy bồi máu tim óc

chả lẽ một ngày nào đó
hắn lại làm một màn nghệ thuật trình diễn
mang vóc dáng người lính cộng hòa
chẳng cần huy chương vinh danh hay mặc niệm
chỉ cần luôn miệng chửi thề
đờ mờ cờ sờ
chỉ sợ dân bản địa không hiểu
cứ đoán tướng là tưởng niệm nội chiến họ
và buộc miệng
fuk ya.

 

 

 

.

bài đã đăng của HHiếu