Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

Trái Tim Tôi Trên Miền Non Cao (Kỳ 3)


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 5.12.2019

 

 

 

 

Saroyan_highland William Saroyan

 

JOHNNY

Phải, bố ạ. Sao ông MacGregor không về và sống ở đây. Ông lão có nhất thiết phải ở chỗ ấy không ?

BỐ JOHNNY

Nếu con là một người già, một ông già, và chẳng có ai là người thân, cũng chẳng có tiền bạc gì, bố nghĩ là phải như vậy thôi, Johnny ạ.

JOHNNY

Con chắc chắn là có lúc ông ấy thấy rất cô đơn. Bố có nghĩ vậy không ?

BỐ JOHNNY

Đúng thực là bố nghĩ như vậy đấy, Johnny.

JOHNNY

Con luôn nhớ ông ấy, nhất là âm nhạc của ông. Cả cái kiểu ông ấy uống nước nữa.

BỐ JOHNNY

Ông ta là một con người tuyệt vời.

JOHNNY

Tim ông ấy có thật là để ở miền non cao như ông ấy nói không hở bố?

BỐ JOHNNY

Không hẳn là như vậy.

JOHNNY

Thế có thật là ông ở cách xa nhà đến năm ngàn dặm không?

BỐ JOHNNY

Ít nhất cũng là ngần ấy đấy con ạ.

JOHNNY

Bố có nghĩ là ông ấy sẽ trở về nhà một ngày nào đó không?

BỐ JOHNNY

Ông ấy già rồi, Johnny. Ông ấy sẽ trở về nhà thôi.

JOHNNY

Ý của bố là ông ấy sẽ đáp một chiếc tàu hoả, hay một con tàu, và quay lại miền non cao ấy, phải thế không?

BỐ JOHNNY

Không phải như thế, Johnny. Có một tí khác biệt. Ông ấy sẽ chết.

JOHNNY

Chẳng lẽ đó là cách duy nhất để một người trở về nhà?

BỐ JOHNNY

Chỉ có cách đó thôi.

[ Trong suốt thời gian ấy, dĩ nhiên là bố Johnny tiếp tục giở xem tờ báo, còn Johnny vẫn nhào lộn như người làm xiệc theo nhiều kiểu,đi lắc lư trên thành bờ rào cổng, nhảy xuống, làm vài cú nhào lộn, “trồng cây chuối”, và các thứ. Một số câu hỏi của nó được đưa ra khi nó đang lộn đầu trồng cây chuối. Một tiếng còi gắt vang lên từ phía xa ]

JOHNNY [ Nhanh nhẩu ] Đó là bác phát thư Wiley, bố ạ.

[ Bố Johnny nhổm lên, bỏ tờ báo xuống ]

JOHNNY: Bố có nghĩ là chúng ta sẽ có thể có một lá thư từ New York, và có lẽ cả với một tấm chi phiếu nữa, không bố?

BỐ JOHNNY: Bố không biết, Johnny.

[ Ông Wiley chạy xe đạp đến. Ông dừng xe gần như sát ngay bên hai bố con Johnny ]

ÔNG WILEY [ Nhảy khỏi xe đạp như tuồng cái xe là một con ngựa ]

Chào ông, Alexander.

BỐ JOHNNY

Chào ông Wiley.

JOHNNY

Có thư nào cho gia đình cháu không, thưa ông Wiley?

WILEY [ Lôi từ trong cái túi ra một xấp thư từ, cởi dây buộc và tìm kiếm ]

À, để bác xem nào, Johnny. Bác nghĩ là bác có một thứ cho bố cháu đây.

JOHNNY

Từ New York hở bác?

WILEY [ Tay cầm một phong thư dẹp ]

Đúng rồi, Johnny. À, thưa ông Alexander, hình như mùa đông lại đến rồi. Sáng hôm nay tôi thấy một đàn ngỗng bay đấy.

BỐ JOHNNY [ Vẻ kích động, căng thẳng, nhưng cố ra vẻ bình thường ]

Vâng, tôi biết. [ Tự nói thầm ] Mình biết. Mình biết.

JOHNNY

Nếu cháu mà nhận được một lá thư nào từ New York, cháu sẽ lưu giữ nó mãi.

ÔNG WILEY [ Muốn chuyện trò ]

Mọi chuyện tốt cả chứ, ông Alexander?

BỐ JOHNNY

Tôi gặp nhiều may mắn trong việc làm, cám ơn ông Wiley.

JOHNNY

Bố cháu đã từng có lúc ở New York. Phải không, bố ?

BỐ JOHNNY

Đúng thế, Johnny. Gia đình ông thế nào, ông Wiley?

ÔNG WILEY

Tất cả đều tốt, ngoại trừ thằng bé út, Joe. Lúc nào nó cũng khóc. Đó là thứ tôi không sao chịu được. Tôi không biết nó ảnh hưởng đến tôi như thế nào, nhưng nó làm tôi mất hết tin tưởng vào mọi sự. Khi thằng Joe khóc, tôi tự nói thầm: Khổ, khóc để làm gì ?

JOHNNY

Cháu nghĩ là một ngày nào đó cháu sẽ đến New York trước khi chết.

BỐ JOHNNY

Chẳng sao đâu, ông Wiley ạ. Sau một thời gian nó sẽ thôi không khóc nữa.

ÔNG WILEY

Vâng, tôi cũng mong thế, và càng sớm càng tốt.

[ Ông định bỏ đi với chiếc phong bì ]

Tạm biệt, ông Alexander. Tạm biệt, Johnny.

BỐ JOHNNY

Ông Wiley.

[ Ông Wiley trao lại phong thư. Họ chào nhau, và ông Wiley đạp xe đi.

Bố Johnny cầm phong thư trước mặt, hiển nhiên là muốn mở ra, nhưng lại sợ ]

 

JOHNNY [ Không còn kiên nhẫn)

Nào, bố. Làm đi chứ; mở nó ra đi. Bố còn đợi chờ gì nữa?

BỐ JOHNNY [ Tức giận, gầm lên ]

Johnny, bố sợ. Bố không hiểu tại sao bố, là bố của con, lại có thể sợ quá như thế.

JOHNNY

Giọng nói của bố không có vẻ gì sợ sệt cả, bố ạ. Thư từ đâu thế ?

BỐ JOHNNY

Chắc hẳn là từ tờ nguyệt san The Atlantic Monthly rồi. Con có nhớ mấy bài thơ bố viết sau khi ông MacGregor đến ở nhà mình không?

JOHNNY

Có lẽ họ đã mua mấy bài thơ ấy.

BỐ JOHNNY

Mua chúng à, giời ạ. Họ không mua thơ đâu. Họ làm chúng ta sợ cho đến chết. [ Đọc rất nghiêm trang tên và địa chỉ của mình, hết sức sợ hãi và giận dữ ] Ben Alexander, 2226 đường San Benito, Fresno, California.

JOHNNY

Đúng là gửi cho bố đấy, bố ạ. Sao bố không mở ra đi?

BỐ JOHNNY [ Gầm lên ]

Bố sợ, bố đã bảo con thế mà. Bố sợ hãi và xấu hổ. Những bài thơ ấy rất tuyệt vời. Tại sao bố lại có thể sợ hãi đến thế này?

JOHNNY [ Cương quyết đối mặt với khó khăn ]

Đừng sợ, bố ạ.

BỐ JOHNNY [ Tức giận ]

Tại sao họ lại kèn trống ỏm tỏi cho mọi thứ ngoại trừ những gì hay nhất? Tại sao họ tự hủy diệt chính họ bằng cách chạy theo những gì thuộc về cái chết, và ném bỏ bên lề tất cả mọi thứ của cuộc sống? Bố không hiểu nổi điều ấy. Không có hy vọng cho bất kỳ một người nào nữa.

JOHNNY

Chắc chắn là còn mà, bố [ Điên tiết ] Nguyệt san The Atlantic Monthly là cái quái gì chứ ?

BỐ JOHNNY [ Tức giận ]

Johnny, đi đi. Đi đi. Đi ra chỗ khác.

JOHNNY [ Cũng tức giận ]

Được rồi, bố.

[ Johnny đi ra sau nhà, xuất hiện trở lại, nhìn bố mình một lúc, để rồi hiểu là nó phải tránh ra ]

[ Hiển nhiên là bố Johnny biết tờ nguyệt san The Atlantic Monthly đã gửi trả lại cho ông những bài thơ. Cũng hiển nhiên là ông không thể nào tin được là những bài thơ lại bị gửi trả lại. Cũng hiển nhiên là những bài thơ ấy tuyệt vời, bởi vì tác giả của chúng là một con người tuyệt vời. Ông đi tới đi lui như một con hổ. Có vẻ như ông muốn kêu lên với toàn thế giới này, cho dù đôi môi có ngậm chặt. Cuối cùng, ông xé phong bì ra trong cơn điên giận. Chiếc phong bì rơi xuống. Ông mở xấp bản thảo các bài thơ ra. Một xấp giấy trắng, nặng, đổ tung xuống đến thềm nhà. Ông đứng, rất cao lớn, và rất tự hào, tự đọc cho mình nghe những bài thơ, nhanh tay lật những tờ giấy ]

 

BỐ JOHNNY [ Giận dữ ]

A ! Lũ điên chúng mày, lũ ngu ngốc đáng thương xót.

[ Ông ngồi trên bậc thềm, lấy hai tay ôm mặt. Bản thảo những bài thơ nằm trên thềm cổng.

 

Sau nhiều phút, ông lấy chân đá xấp bản thảo khỏi thềm cổng cho rơi xuống đất và lại cầm lấy tờ báo, đọc các tít lớn ]

 

[ Lặng lẽ, với cơn tức giận đau xót, giọng ông cất lên trầm thống ]

Nào, giết hết mọi người đi. Hãy tuyên bố Chiến Tranh với nhau. Mang hàng ngàn người đi rồi xé nát họ. Cả những trái tim tội nghiệp lẫn linh hồn khốn khó và thân xác đáng thương của họ. Trao cho họ những điều xấu xí. Làm ung thối những giấc mơ của họ. Làm cho họ kinh hoàng. Bóp méo đời họ với lòng hận thù căm ghét lẫn nhau. Làm tủi hổ, xấu xa di sản của những kẻ đang sống, lũ điên các ngươi, những kẻ mà sự vĩ đại được đo bằng những gì các ngươi hủy hoại, tiêu diệt.

[ Johnny lại xuất hiện ở phiá cạnh nhà, không bị bố thấy ]

 

[ Nó đứng như trong cơn xuất thần, lắng nghe những gì bố nói ]

 

[ Trời bắt đầu tối ]

Bọn gian manh các ngươi. Bọn hèn hạ và không còn lòng kính sợ Thượng Đế các ngươi.

[ Ông đứng, chỉ một ngón tay, như chỉ xuyên qua cả thế gian ]

Nào. Hãy bắn những phát súng yếu hèn của các ngươi đi. Bọn ngươi sẽ không giết được bất cứ thứ gì đâu. [ Lặng lẽ, mỉm cười ] Sẽ luôn còn mãi những nhà thơ trên trần gian này.

[ Những tia chớp lóe lên trong im lặng ]

Căn nhà. Bầu trời tối đen như lúc khởi đầu một cơn giông. Từ xa xăm, thỉnh thoảng vẳng lại tiếng sấm rền cùng ánh sáng của những tia chớp giật. Bố Johnny đứng trên những bậc thềm cổng, mỉm cười: một nụ cười ngây ngô, bi thiết, hoang vắng, cô độc. Tất cả mọi thứ vẫn như cũ; bản thảo những bài thơ vẫn nằm trên mặt đất, phong bì trên thềm. Cả tờ báo nữa. Nhiều giờ đã trôi qua.

BỐ JOHNNY [ Lắc đầu một cách ngây ngô, không thể chấp nhận sự thật ] Johnny. [ Ngưng. Rồi gọi lớn hơn một tí ] Johnny [ Ngưng, lần này dịu dàng hơn ] Johnny. [ Gầm lên ] Johnny.

[ Thằng bé chạy từ sau nhà, e ngại, đứng trước mặt bố ]

 

[ Bố nó nhìn lên, ánh lửa trong đáy mắt, vẻ thách thức, cay đắng, bướng bỉnh, tràn đầy sức mạnh ]

BỐ JOHNNY [ Dịu dàng, nhưng đầy tràn sức mạnh ]

Con đã ăn sáng chưa?

JOHNNY [ E ngại ] Con không đói, bố ạ.

BỐ JOHNNY

Vào nhà và ăn gì đi con.

JOHNNY

Con không đói, thưa bố.

BỐ JOHNNY

Con hãy làm như bố bảo.

JOHNNY

Con sẽ không ăn đâu, trừ khi bố cũng ăn với con.

BỐ JOHNNY

Bố không đói.

JOHNNY

Con sẽ chạy xuống chỗ ông Kosak để xem có kiếm được chút gì không, bố nhé.

BỐ JOHNNY [ Vẻ chịu đựng ê chề. Nắm lấy cánh tay thằng bé ]

 

Thôi, Johnny.

[ Ông ngừng lại, rõ ràng đang cố gắng tìm kiếm ngôn ngữ để lý giải về

họ và về ông chủ tiệm thực phẩm ]

Johnny? Bố nghĩ là chúng ta cần phải có tiền, con ạ. Bố không nghĩ là chuyện sẽ như thế này. Nào, vào trong và ăn đi con.

JOHNNY [ Đi lên bậc thềm ]

Bố cũng phải ăn đấy nhé.

[ Thằng bé đi vào nhà ]

[ Một tia chớp lóe bừng lên trong thinh lặng ]

 

[ Một người đàn ông quần áo tề chỉnh, và một người chồng trẻ cùng vợ và một em bé trên tay, bước tới ]

NHÂN VIÊN ĐỊA ỐC

Đây là căn nhà. Giá thuê một tháng là 6 đô-la. Nó thật sự không đẹp lắm, nhưng cũng giúp tránh được mưa rét và gió lạnh.

[ Bố Johnny nhìn sững mọi người, ánh mắt đông cứng lại ]

NHÂN VIÊN ĐỊA ỐC [ Bước đến bên bố Johnny, chìa tay ra, trong lúc những người kia đứng túm tụm lại phía sau ]

Ông còn nhớ tôi chứ ? Tôi là người đã treo tấm biển “Nhà Cho Thuê”.

BỐ JOHNNY [ Đứng thẳng người ] Tôi nhớ. Xin chào ông.

NHÂN VIÊN ĐỊA ỐC [ Bối rối ]

À, ông Corey chủ nhà có việc ra khỏi thị trấn, và những người này đang tìm thuê một căn nhà. Ngay lập tức.

BỐ JOHNNY

Dĩ nhiên. Tôi có thể dọn ra bất cứ lúc nào. Họ có đồ đạc gì không?

NHÂN VIÊN ĐỊA ỐC [ Với gia đình nghèo khổ ]

Ông bà có đồ đạc, bàn ghế gì không?

NGƯỜI CHỒNG

Không.

BỐ JOHNNY [ Với gia đình ấy ]

Các bạn có thể cứ lấy đồ đạc, bàn ghế của tôi mà dùng. Chẳng có nhiều gì, nhưng cũng giúp được phần nào. Có một cái bếp lò còn khá tốt đấy.

NGƯỜI VỢ [ Với phẩm cách của người nhà nghèo ]

Chúng tôi không lấy đồ đạc bàn ghế của ông đâu.

BỐ JOHNNY

Thôi, không sao. Tôi còn nợ ba tháng tiền nhà. Tôi sẽ để lại bàn ghế đồ đạc này thay cho số tiền nợ.

[ Người nhân viên địa ốc định lên tiếng ]

BỐ JOHNNY

Vâng. Tôi rất tiếc là không có 18 đô-la cho tiền thuê nhà. Các đồ đạc bàn ghế cũng đáng giá đó. Ông có thể để cho những người này sử dụng cho đến khi ông Corey trở về. [ Với đôi vợ chồng ] Ông bà có muốn đi xem qua căn nhà không?

NGƯỜI CHỒNG

Mọi thứ nhìn được lắm.

NHÂN VIÊN ĐỊA ỐC [ Bước đi ] Thế là ổn thoả. [ Với hai vợ chồng ]

Giá thuê nhà là 6 đô-la mỗi tháng. Chúng tôi trả tiền nước.

BỐ JOHNNY [ Với hai vợ chồng ]

Ông bà có thể dọn vào bất cứ lúc nào.

NGƯỜI CHỒNG

Cám ơn ông thật nhiều. Chúng tôi sẽ trở lại vào chiều hôm nay hoặc ngày mai.

[ Họ cất bước lúc Johnny đi ra với một cái đĩa đựng hai lát bánh mì và một chùm nho nhỏ ]

 

JOHNNY

Những người ấy là ai vậy bố ?

BỐ JOHNNY

Chỉ là những người đi tạt ngang qua thôi.

JOHNNY

Thế bố và họ đã nói chuyện gì với nhau thế?

BỐ JOHNNY

Chỉ trò chuyện qua thôi, Johnny.

JOHNNY [ Nói lớn tiếng, rất tức giận ]

Đừng buồn, bố ạ.

BỐ JOHNNY [ Quay lại nhìn thằng bé với vẻ yêu thương, kinh ngạc, thán phục và hạnh phúc, bất ngờ cười to ]

Bố không buồn, Johnny ạ. Hãy cứ để thế gian là thế gian, và Chuá yêu thương mọi con người.

 

JOHNNY [ Vui vẻ ]

Như thế thì tốt lắm. Chúng ta ăn nào, bố.

[ Nó đặt cái đĩa trên bậc thềm trên cùng và họ ngồi xuống bên nhau bắt đầu ăn.

 

Họ ăn trong im lặng, nhìn vào mắt nhau. Thằng bé nhìn bố mình qua khóe mắt như nó đã nhìn mặt trời như thế; bố nó cũng nhìn lại nó nhưvậy. Thằng bé bắt đầu mỉm cười. Người bố cũng bắt đầu mỉm cười ]

JOHNNY

Bố có thích nho không bố ?

BỐ JOHNNY

Dĩ nhiên thích chứ.

JOHNNY

Bố này?

BỐ JOHNNY

Con muốn nói gì?

JOHNNY

Thật sự nó giống như là nhà tù hở bố ?

BỐ JOHNNY

Đôi khi bố chắc chắn là như thế. Lúc khác bố lại biết là không bao giờ có thể như vậy.

JOHNNY

Như thế là sao hở bố ?

BỐ JOHNNY

Bố cho là nó năm mươi-năm mươi, Johnny ạ. Con biết đấy. Nó là cả hai.

JOHNNY

Ý con muốn nói là, bố có nghĩ thỉnh thoảng ông ấy sẽ nhớ nhà không?

BỐ JOHNNY

Bố chắc hẳn là như thế.

JOHNNY

Con mong ông ấy sẽ quay trở lại.

BỐ JOHNNY

Bố muốn gặp lại ông lão ấy.

JOHNNY

Lúc nào con cũng nhớ ông ấy.

BỐ JOHNNY

Bố cũng vậy. Bố luôn nhớ đến ông ấy.

JONNNY

Con cũng sẽ nhớ ông ấy mãi. Ông ấy bắt buộc phải trở về đó hở bố?

BỐ JOHNNY

Bố nghĩ là như vậy.

JOHNNY

Ông ấy giống chàng trai trẻ đáng yêu.

BỐ JOHNNY

Ý con muốn nói chàng trai đã đến đưa ông ấy đi?

JOHNNY

Vâng, bố biết đấy. Cái chàng trai ấy ăn nói khéo léo cứ như anh ta đang đứng trước một cử toạ vậy.

BỐ JOHNNY

Anh chàng ấy hay.

[ Chỉ còn lại một trái nho trong đĩa ]

JOHNNY

Nào, bố cầm lấy đi.

BỐ JOHNNY [ Vui thích ]

Không, của con đấy Johnny. Bố đã đếm cả rồi.

JOHNNY

Thôi được rồi, bố.

[ Nó cầm lấy trái nho cuối cùng và ăn ]

Như thế có phải là ăn cắp không bố ?

BỐ JOHNNY [ Khôi hài ]

À, có người nói là phải, có người nói là không phải. [ Bi thiết ] Bố nói là không phải. [ Hét lớn ] Con đã hái nó ở vườn nho, đúng thế không?

JOHNNY

Đúng là con đã hái nó ở vườn nho, bố ạ.

BỐ JOHNNY [ Khôi hài ]

Vậy thì rất không thể xem thế là ăn cắp.

JOHNNY

Vậy khi nào thì là ăn cắp hở bố ?

BỐ JOHNNY [ Nói một cách nhẹ bẫng, tự nhiên ]

Cái cách mà bố lý giải nó là như thế này, Johnny ạ, trộm cắp là khi có một sự tàn phá không cần thiết hay một sự độc ác đối với một người vô tội, trong trắng, để một kẻ không phải là một con người trong trắng đạt được một mối lợi hay một quyền lực, một sức mạnh bất xứng.

JOHNNY

Ồ. [ Ngừng ] Tốt, nếu điều ấy không phải là ăn cắp, Bố, con nghĩ là con sẽ đi lấy thêm một ít nữa.

[ Nó đứng dậy ]

Mọi thứ sẽ biến đi sớm thôi. [ Đi ra ]

BỐ JOHNNY [ Khi thằng bé đã đi khỏi, cười ]

Con trai của bố. Lạy Chuá tôi, mình thật may mắn quá. Mình thật biết ơn Thượng Đế.

[ Ông nhặt bản thảo những bài thơ lên, bỏ vào túi áo khoác ngoài, và bước xuống phố ]

Bên trong cửa tiệm thực phẩm của ông Kosak. Ông Kosak lại cũng vẫn đang gối đầu gà gật trên cánh tay. Cửa tiệm trông có vẻ nghèo khó hơn trước. Gia đình nhà chủ làm như đã phải ăn cả các thức dành để bán trong kho. Bố Johnny bước vào một cách lặng lẽ, gần như bẽn lẽn. Ông Kosak ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt, đứng dậy ]

BỐ JOHNNY [ Gần như người có tội ]

Tôi là bố cháu Johnny.

 

[ Hai người đàn ông đứng sững nhìn nhau một lúc, mỗi người đều có vẻ vui sướng, bối rối, đầy cảm xúc, hài lòng và giận dữ vì cùng những điều xảy đến trong thế gian: sự tham lam, lừa đảo, không tử tế, bất bình đẳng. Cả hai bắt đầu mỉm cười, rồi bắt tay nhau nồng ấm ]

KOSAK

Tôi nhận ra ông. Johnny có nói chuyện với tôi về ông. Hân hạnh được gặp ông.

BỐ JOHNNY

Ông thật là người tử tế.

KOSAK

Tôi không biết.

BỐ JOHNNY [ Từ tốn ]

Tôi đến để nói lời chia tay. Để xin lỗi. Để cám ơn ông.

KOSAK [ Vội vàng ]

Ông không ra đi chứ ?

BỐ JOHNNY

Tôi rất tiếc, vâng, tôi phải đi.

KOSAK

Tất cả chúng tôi sẽ nhớ Johnny.

BỐ JOHNNY

Tôi không có tiền. Tôi còn nợ ông.

KOSAK

Chẳng sao đâu.

BỐ JOHNNY

Có thể tôi sẽ không còn gặp lại ông nữa.

[ Ông lấy khỏi túi bản thảo những bài thơ ]

 

[ Giọng tràn đầy sức mạnh ] Tôi là một nhà thơ. Đây là một số bài thơ của tôi. Tôi không trao chúng cho ông để gán nợ. Tiền là một vấn đề khác. [ Khẩn khoản ] Vì lòng tử tế, ông có vui lòng nhận những bài thơ này không?

KOSAK [ Chân thành ] Tôi không thể nhận những bài thơ của ông được. [ Ngưng ]

BỐ JOHNNY

Tôi hy vọng ông làm ăn phát đạt.

KOSAK

Chẳng có ai có tiền. Tôi không biết rồi tôi sẽ làm thế nào để lấy thêm hàng nữa.

BỐ JOHNNY

Tôi rất tiếc.

KOSAK

Vào mùa đông mọi thứ còn tệ hơn nữa. Những nơi làm việc đóng gói đều đóng cửa cả. Chẳng có việc làm. Lẽ ra tôi phải làm đưa họ chút gì đó nếu tôi có thể, nhưng mùa đông này tôi chẳng có tiền để lấy vào hàng mới. Có thể tôi sẽ phải đóng cửa tiệm. Gần như không có đủ cho chính gia đình chúng tôi.

BỐ JOHNNY [ Xúc động và tức giận ]

Những bài thơ này, tôi xin nói với ông, là những bài thơ hay nhất mà tôi đãtừng viết, tôi muốn để chúng nó lại cho ông.

[ Esther, con gái của ông Kosak, một cô bé xinh đẹp 7 tuổi, đi vào cửa tiệm từ phiá sau ]

KOSAK

Đây là Esther, con gái của tôi. Esther, đây là bố của Johnny.

ESTHER

Johnny có nói chuyện về bác với cháu.

BỐ JOHNNY [ Thật sự hài lòng, nhưng hơi xấu hổ ]

Chào cháu.

KOSAK

Họ sẽ ra đi.

ESTHER

Ồ!

BỐ JOHNNY

Johnny sẽ nhớ cháu đấy.

 

[ Đôi môi cô bé run run, nước mắt cô trào ra. Cô bé quay lưng chạy ra khỏi tiệm ]

KOSAK

Mọi sự đều như vậy cả.

BỐ JOHNNY

Chúng nó là trẻ con mà.

KOSAK

Vâng, nhưng như thế ngay từ lúc bắt đầu, và sẽ không bao giờ thay đổi. Chỉ có phụ nữ là không bao giờ học được cách để tin vào điều đó.

BỐ JOHNNY

Ông có thể đưa những bài thơ này cho cháu bé không?

KOSAK

Vâng. Không sao đâu. Cháu nó sẽ khóc một lúc, nhưng không sao đâu.

BỐ JOHNNY

Đây [ Đưa cho ông Kosak những bài thơ ] Ông sẽ rất tử tế với tôi nếu ông giữ những bài thơ này. [ Nói to, với Thượng Đế và toàn nhân loại ]Thưa ông, có phải không nào, thơ phải được đọc lên mới là thơ. Có lẽ tôi chỉ xứng đáng có một độc giả. Nếu là thế, tôi muốn độc giả đó chính là ông.

KOSAK

Xin cám ơn ông. Tôi không xứng đáng.

BỐ JOHNNY [ Mỉm cười ]

Xin tạm biệt.

KOSAK

Xin tạm biệt.

[ Bố Johnny bước khỏi cửa tiệm. Người chủ tiệm thực phẩm lấy đôi kính ra khỏi túi, đeo vào, mở tập bản thảo, và đứng giữa căn phòng, bắt đầu đọc, dịu dàng, cho chính mình, môi mấp máp. Nét biểu tỏ trên khuôn mặt ông thay đổi. Mưa bắt đầu rơi. Cô con gái Esther của ông quay lại tiệm ]

 

KOSAK [ Đọc lặng lẽ một trong những bài thơ ]

Sâu thẳm trong lòng đất, và lan toả trên làn nước xanh của biển, và được gìn giữ trong sự cứng rắn của đá, ta nhớ em, tình yêu ơi, hãy nhớ ta.

[ Cô bé bắt đầu khóc nức lên, và người cha quay lại, bước đến bên cô ]


(còn tiếp)

bài đã đăng của William Saroyan


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)