Một người bạn chân chính
là một linh hồn trong hai thể xác.
— Aristotle
Kant nói, chủ nghĩa duy tâm
tiên nghiệm. Theo Aquinas,
chúng ta hiện hữu bên ngoài thể xác
nhưng chỉ vào những hôm Thứ Năm
khi con trâu nổi tiếng của ông
bay ngang cửa sổ
khôn ra ở Cologne
nơi Albertus Magnus,
tên thật ông ấy, chỉ định
Aquinas làm magister studentium,
thầy giám học. Aquinas
sợ cóng người nhưng nói dạ.
Ông thấy linh hồn mình
bay lơ lửng khỏi đầu
bốc lên gần mái nhà
nơi một con trâu xanh vỗ cánh bay qua.
Hôm Thứ Tư, hai thể xác
là một linh hồn
thức dậy lúc mặt trời mọc
được là nhờ tuyến tùng
của Descartes, người nghĩ rằng
cái mấu này trong óc
là một cái chóp kem tí hon
hay hạt đậu phộng rang muối,
nơi an vị của linh hồn
trong khi Aristotle chỉ vào
cây rìu đang
chặt nói về thuyết mục đích
cứ như cây rìu là một con người
đang sống, đang thở
mà đâu phải vậy.
Heraclitus, không khí và lửa
trong khi Aquinas phản đối, không
không phải rìu mà là trâu.
Nếu anh là chim hay linh hồn
em chỉ ở một dặm
cách biển. Nếu anh
là một linh hồn trong hai thể xác
thì đời phức tạp hơn
và chúng ta phải lao động
gấp hai cánh đồng phiền muộn
sau khi ngủ, tắm, và làm một ly
trong khi Aquinas thì thầm, những gì
ta yêu thích cho thấy ta là ai.
Karen An-hwei Lee là tác giả hai tập thơ Ardor (Tupelo Press, 2008) và In Medias Res (Sarabande Books, 2004). Hiện sống và dạy học tại nam California.
Bài thơ trên được dịch từ nguyên tác tiếng Anh “Theories of the Soul” trong tạp chí Poetry, tháng Tư 2011.
.