- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Thơ ♦ Thơ

 

 

 

Thơ

 

khi vượt qua cái chết
thì cái chết cũng chỉ là lớp màng tử cung

*

cái cảm giác đầu tiên khi  biết mình sẽ là
một nhà thơ là khi ngồi trước trang giấy
tôi đã nhận ra trang giấy là gì.

*

đây là thời chối từ cái chết
bởi mọi cái chết đều đi qua quá nhanh.

*

sự tự vấn của một nhà thơ
tương tự một con cừu tự chở mình đi qua sa mạc

*

mỗi buổi sáng thức dậy, mặt trời nói với tôi
đây là một ngày muộn màng của mọi cái chết
nó đã đến với mọi người tối qua
khi người ta bắt đầu nằm xuống
và rồi không cần bất cứ ai gõ cửa nữa

*

những đám mây
chúng mang hương vị của vô định
đã bị thắt cổ
con người cũng như nó

*

một ngày tỉnh dậy
tôi nhận ra
thơ đã nhìn tôi
và nó đã nhìn như vậy
cho đến khi tôi chết

thực sự mỗi khuôn mặt xung quanh
đều là một dấu hỏi của im lặng
không phải im lặng bởi vì ta im lặng
mà người ta đã học một ngôn ngữ khác
hợp sự câm điếc dằng dặc của cuộc sống

*

ở đây
thơ nằm trong hốc tối
nó đã quen như vậy
có thể nó đã không còn khả năng đi trong ánh sáng
bởi vì trong ánh sáng
nó không nhận ra nó
nó chỉ là một sự vô hình
trong sự thật.

 

 

 

Thơ

 

Tôi đi
bò trong ánh sáng
bằng bốn chân
rồi bắt đầu biết trườn
nằm trong tử cung
rồi bắt đầu trở thành thai nhi
bơi và sống trong nước
rồi trở lại tinh trùng gặp trứng

trứng non
chảy ra kinh nguyệt đàn bà
tan vào đất

chỉ còn những hơi thở trong không khí
tan rã

bạn có thấy không?
tôi chết trong bạn
tôi thành máu
đó là mảnh đất cuối cùng tôi muốn bạn chôn.

 
06.12.2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Lưu Mêlan