Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 30, Sáng Tác, Thơ xuôi Email bài này

Nửa ngày

 

1. Bóng tối dọn bãi cho bọn côn trùng kẻ sơn lên đường trời dán trong đôi kính mát tôi vừa tháo xuống: em đưa bàn tay lên che nắng. Lời em chẻ ngõ ong bay, “giờ phút cuối ngày, em muốn ngắm anh qua năm chỉ màn thưa. Phải xé nhỏ anh, như xé nhỏ tấm sáo hoàng hôn, ngắt một sợi sương chiều, trói chặt, nuốt vơi, bởi cả hai đều là loại kém ngon miệng.”
Tội sao em tôi chỉ phí công và hết mực đãng trí!: tôi chẳng từng tự phác họa dung diện với em ư?: cậu nắng thiếu tháng (nhưng) trót sinh vào mùa hè (nên) lúc nào cũng e ngại chính mình. Vườn tược (tôi) thưa các cơn mưa bụi vốn rất giàu nơi các bằng hữu và thỉnh thoảng mượn vay thì chẳng ai buồn trả tiếng.
môi trường sinh sống: (trong mớ bạn thì) gió: báu vật đơn côi, đúng giờ: không gọi cũng lên, lơi mời cũng tới; ít nói, chỉ mỗi tật hay diễn trò tự nội thoại và bởi chưa bao giờ được truyền tụng vế thứ hai của công thức toán sơ đẳng nhất nên cứ quẩn quất khổ sở với bài tính đốt nhẩm: hôm nay phải hát ca điệu nào để sau ngày về ngủ trong nôi còn được ru hiền với dư âm của chúng; rất vô tâm. Điểm đáng ca ngợi và cần noi gương: lam lũ, nhưng không bao giờ cho phép một sự tự trình diện luộm thuộm trước mặt bằng hữu.
hành trạng tôi: gắt gỏng, gập khúc; tổng thể: không mởn láng gì hơn gì lộ trình của gió. Cốt cách tiên thiên là yểu lả, song đã quen tự lập ngay từ dạo trót biết ghép chữ tạo hình. Mười ngón tay nhức mỏi vì mải rắc phấn vàng trên các ngõ ngao du, vật cảnh mới luôn chập choàng lên hình dáng cũ nên thường đêm, thảng thốt nổ thành ác mộng. Suốt nửa đời, dẫu thèm, chớ bao giờ nếm được lấy một lần hương thơm của sự việc ngửi hoa người khác trồng trên các nẻo lang thang.
Như một đòn nhử của định mệnh: linh thể đầu tiên chắn lối: em: da lẩy lầy gai táo – tài ghép phù du diệu vợi của vô vàn đoạn phất phơ – mảnh hơn ván khí sóng sánh lúc tôi trở mình, dài không bén một phù hơi lúc thể lực tôi lao xao, trắng hơn cả chính tôi những ngày không buộc phải trầm trong hồ nham thạch của đồng loại.
Cảm thụ đầu tiên (về em) từ một tôi khắc kỷ: huyền diệu, khó khăn; tinh tú nẩy từ mỗi hạt bụi dưới chân: vũ trụ tượng hình từ mỗi phác phẩy trên tóc. [cảm tưởng mà, sau này tôi mới biết với rất nhiều an ủi là, chẳng những riêng tôi, mọi người đều tổn công nhưng vẫn khôn bề lưu trữ.]
[gặp em rồi, tôi mới tự hỏi:] Thế nào là cái-gọi-là chân-tính (của) thèm khát?: trước khi nghe, đã được (phải) nhìn; trong ngũ quan, thị giác chiếm vai trò thống thượng. Em kích thích cơ năng chủ chốt, phối nhập các cơ năng bè bạn, chăm chút chúng như thể chúng là mái dù chở che chốn hiu hắt tuyệt vời long đong. Ích gì em: mỗi ngày tắm hai ba trận bãi bơi đông tây bắc nam ngổn ngơ ngược ngạo trên đắp quây đồn lính canh sunscreen thượng đẳng phòng ngự bọn cực tím, (em vẫn) đen hơn pho tượng dâm ô trố mắt nhìn xuống những lâu đài thịt sống giữa lâu đài cát phun nước quây tròn bằng hồng thạch. Về nhà thay xiêm áo và xuất hiện trước tôi với màu và loại vải dry clean trắng mịn nhất. Các tình tiết được thực thi với niệm tình thật chu đáo và nghệ thuật đáng trân trọng nhằm giấu giếm một thực tại hàm hồ. Hãy đổ tội cho đôi mắt tôi quá mẫn tiệp: độc ác là chòm sao chùm lốn nhốn chìm lửng nơi những bó rong ngỗ nghịch (của em, chúng) câu cấu môi miệng (tôi) huơ bảng “cấm vào!” cửa nương thân tuyệt hạnh mà mỗi tia mắt sục sọi (của tôi) là mỗi bị bắn về nơi vừa xuất phát. Véo đâu bất cứ phần thịt da (em) cũng vắt ra được thứ nước cốt dừa khó tiêu hóa của chén chè ngọt đắng cạy đậu mãi giữa vòm lưỡi răng cưa.
Tình yêu, theo chiều hướng đó, hình như đứng sau (em) [cứ mặc nó đang vô lễ ngoăn ngoắt đuôi không hài lòng với vị thế thứ yếu]; tước bỏ tất tật áo dài vạt ngắn gầm gừ khạc (hai) cúc vú khỏi nóc miệng con nít lưu manh nhổ bụm nhớt vàng đục túa tua trên khía răng yêu quái:

lăn lóc trên tôi cục-vàng-ròng-em chiến thắng cơn thử lửa 7 ngày, lấp lánh.
[Nước biển nơi (em) hình như mặn hơn bờ Cap St. Jacques, Nha Trang.]
2. Buổi sáng xoa đầu tôi và tôi hiểu nó muốn tôi hãy niệm bài chú này: “cứ hài lòng với thế giới đang sống, nên lấy làm vui chấp nhận sự điều động các cuộc di hành tưởng tượng trên một thực địa em nhẵn lì nếp ủi thi thoảng hứng khởi thì ngậm ngùi trong khúc mía mài dao cấy trùng trùng bằng chất sơ tổng hợp (mà) hàng-quân-một-lính-tôi non nót băng chưa cán mức nửa dòng đã đuối ngắc ngoi.”

 

11/06

bài đã đăng của Nguyễn-hòa-Trước


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)