Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

hoàng-ngọc-bích

 

 

 

Khá bối rối khi tháo găng ló ngón gõ cửa hỏi thuê phòng. Căn chòi như quả trứng xóc xiên chót đũa. Gió rậm rừ, và các cọng thép bú bù lu loa. Thành phố lũng dưới lớp nhớp hội đèn kéo quân. Em là bà trang chủ võ phục kiếm sĩ đai trắng bó bụng má nhấm mồ hôi thom thóp ngực bồng ra mở, cười, chào.

Bí quyết chay tịnh trường xuân hai buổi ngày của em: luyện yoga bên cửa sổ vắt vẻo ngoài giàn đậu ván. Quanh năm, gỗ mái và tường nhà dễ đến trăm tuổi thong dong ngồi tháo kẹp xòa bột nâu. Tôi đếm phấn cây mà ước đúng hẹn mỗi cuối tháng đều tươm tướp bạc giấy gặp em thanh toán tiền trọ.

Antenne trời cứa cưa nhột cổ. Tôi dọa hôm nào không có lớp leo lên mái tháo vất đi. Em nhìn tôi nửa khóe: đó là các sợi thần kinh tiếp vận âm thanh đời; đã quá đủ để gọi nơi đây là am ẩn sĩ (hử, cậu sinh viên còn muốn gì?). Tôi nóng tai gãi gáy loay hoay ngó quanh mong nhặt lại mẩu lưỡi liến láu gắn vào tạm thời biện giải.

Khói bếp rõ cay khó nhíp mắt tôi tưng tức ngắm em trồng chuối ngược. Cặp chân dài bắp măng thuôn thuốt quắp thành giường cắn được thịt tôi các vuốt mèo cà tím. Giọng ư ử nhờn bọt bôi trơn cơ phận nổi tôi mũi chích tiêm tận tụy. Tàn thuốc chì ngắc ngứ rắc tiêu lên tấm bánh khúc lấm nước maggi gậm dở.

Noi gương con hoàng anh chăng tổ trên chảng ba thông um tùm đánh hơi nguy hiểm ngậm ngược cành khô khò khè xù lông tự vệ, tôi hốt hổi cầm cặp sách che mặt cán bút quết rách môi em lườn ovaltine sữa nóng. Tôi đắng miệng ước gì đang ngậm hột gum quế dẻo. Lơ ngơ cười trả thẹn, tôi khích lệ tôi cố mà nhín miếng lót lòng sáng mai để sau phiên học chiều xuống đầu ngõ Duy Tân ghé tiệm Winh Chấn mua về cặp croissant óng bơ mời em dùng cho đậm vị.

Chiếc Honda đáng-vất-vào-viện-bảo-tàng là trò thử thách khắc nghiệt: mỗi lần đạp số, (tôi khiến) em phải chồm thót gắp tôi gai đóng rôm người. Phố xá huyền diệu thu nhỏ bằng bức thủy mạc rộp một bên vai. Tôi hô hấp bằng nhịp của chú bé mới chững đi. Chắc mẩm tôi bay tóm được chú én trời trước khi (chú) lượn sang bờ hồ đỏ đào Nhật Bản.

Ghi ơn dăm hồi thở vội, tôi sống sót bằng hối thức ức chết của mây háu vui lỡ chân sa đồi bát úp.

Tôi ngồi đồng suốt dốc cạn túi tiêu lấn bữa tối hết hai phin cà phê Tùng. Tôi trốn thực ảnh lồng lộng em: hớt hơ níu áo cầu cứu cô gái tranh treo vách; húp ảo ảnh lầy lội em: tả tơi bám đuối tá dây trầm Lê Uyên-Phương. Tôi tễnh tênh như tách trà chiêu cả cặn, ngẩn ngơ tiếc đã tới lúc phải trả ấm lại cho góc quán, mò về queo quắt lò tinh luyện trên tu viện tận cùng nhân giới, hít ràn rạt muối sương mà nghĩ tội nghiệp bụi phong lan lấm luốt (vẫn) khem khép đứng chờ bên bậu cửa; giữa đường trấn đuối hỏa loạn tôi dưới cơn mưa cuối đêm; thấy mình giàu dội lên thánh thiện.

Tôi cầu siêu tôi tụng ực no nê tên hoàng-ngọc-bích-em ám cấn giữa mớ hỗn độn kinh thư tay bắt và dứt khoát nhận song đấu cùng bài thi giữa khóa.

12-2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn-hòa-Trước

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)