Lê Ðình Nhất-Lang chuyển ngữ
Cứ Thứ Hai, mẹ tôi lại quăng
cái giỏ mây kẽo kẹt
lên từng nấc thang tầng hầm
tới những sợi dây phơi đồ bên ngoài,
lau chúng sạch,
rồi với những cái kẹp bằng gỗ,
treo những tấm vải—nối các góc với nhau—
khăn tay trong xưởng của bố tôi, áo gối, và áo sơ mi,
quần lót treo khe khắt trên sợi dây phía trong
kẻo hàng xóm thấy.
Quần áo lơ lửng.
Bao năm phần phật bay qua, gần sẵn sàng
để lấy xuống và gom vào giỏ.
Một gánh nặng đã lo xong.
Ðem ra hết trong lần giặt—gần hết—
trừ mẻ Alzheimer’s bất tiện
bà mang vào căn buồng đen nhẻm của bà
với cái tủ ốm nhom
tọng đầy quần áo có ghi tên,
không còn thở nổi trong cái nóng ban ngày.
Từ mấy cái ghế ngoài vườn đặt trên sàn,
những chiếc áo thun của tôi cứng lại
trong cái miệng khô của cơn gió
đứng thẳng như bức màn chiếu phim
khi tôi kéo tuổi thơ mình qua đầu
và, trong giây lát bị bịt mắt,
thoáng thấy những linh hồn,
mặc những tấm vải và những chiếc áo,
phất phới và múa may
theo nhịp gió.
Nguồn: Dịch từ nguyên tác tiếng Anh bài thơ “Hanging Clothes” của Sherrill Alesiak trong tập san The 2River View, 11.1 Mùa Thu 2006. Bạn có thể nghe tác giả đọc thơ mình (từ biểu tượng cái loa) trong trang này: http://www.2river.org/2RView/11_1/poems/alesiak.html.