- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tấm Lịch

 

 

 

Tôi dán từng thời gian tôi lên góc
Và đính lại
Mỗi ngày
             Mỗi tháng
                            Mỗi năm

Trong khi chờ đợi tôi dần đến
Hàng ngày
Tôi ngắm những mặt người trên góc tường đối diện
Tôi có thể lật lại hàng trăm người đã đi qua cuộc đời tôi
Những người đã làm tôi khóc, cười, ngạc nhiên, thán phục
Những người đi ngang tôi hàng ngày
Hàng tháng
                 Hàng năm

Tôi có thể trò chuyện với những người
Tôi có thể cười, la, hét, đau khổ, hạnh phúc,
Tôi ngồi một mình trong bóng đêm phủ xuống
Tôi có thể…

Khi có một người thật khác
Tôi nói chuyện riêng với họ rất lâu
Và bàn về những điều hi hữu gặp
Cho đến khi người hôm qua đến

Có rất nhiều người trong phòng tôi
Họ làm tôi bớt cô đơn
Cơn gió khẽ lay.

Khi ánh mắt họ lóe lên trong bóng tối
Tôi làm một cái hộp để che bộ lịch lại
Đêm, tôi bỗng mơ tôi bị nhốt trong cái hòm

Họ cứ mải miết đi lùi lại
Để không thấy mình cô độc
Tôi đóng thân hình tôi trên góc tường
Phía bên phải chiếc gương
Và tôi soi hàng nghìn đôi mắt.
Mỗi ngày
             Mỗi tháng
                            Mỗi năm

Tôi là người cuối cùng nhìn thấy mình chết
Khi bộ lịch tôi dừng lại ngày hôm qua.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lưu Mêlan