Chân chiều gió rát ngậm
Rời em về thăm buồn
Qua mấy rặng dâm bôn
Mở sương và mở núi
Tôi đỏ từng ngón tay
Ngày trở nhìn thành phố
Những đèn vàng mắt trố
Qua mấy rặng dâm bôn
Tôi trở về thăm hồn
Cỏ và lông là một
Tôi trèo lên, núi nhột
Như vú nàng đã cương
Mây chảy dưới lòng suối
Cỏ cây cong và duỗi
Qua mấy rặng dâm bôn
Tôi trở về thăm hồn
Lá dầy đắp lụa mỏng
Và trong cành: máu xương
Nước nhúng chân dìu dịu
Hai mép suối phình trương
Qua mấy rặng dâm bôn
Tôi trở về thăm hồn
Tôi nằm bên mép suối
Rừng phố ngửa đôi vai
Nhẹ run tiếng thở dài
Nắng mọc lên lụa đỏ
Mưa dầm dã trưa hè
Trên mùa màng ẩm ướt
Tôi lội vào giữa hai
Buồn về, ngắt tiếng thở
Qua mấy rặng thiên tai
Tôi rùng mình hết cỡ
Đất bắt đầu thụ thai.
.