Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Đen & Đỏ

0 comment ♦ 17.09.2010

 

 

 

Cát thành phố lấp nghẹt lỗ mắt
Không biết quê hương
Chả biết đường
Những dốc cười địa phủ
Em tóc trắng và em hồng vú
Rượu tất niên say như người đột tử trong cơn mưa leo núi

Chết chìm dưới lòng sông trưa óng ánh
Máu nhuộm vảy nhân ngư
Nệm chiều trải tan hoang không tận
Lặn xuống đi!
Lặn mãi!
Lặn mãi!

Em với tay treo ngược tiếng gào rư rử
Lên những cán chổi sáng lừ bay sát nóc nhà vuông
Ướt đẫm một tối
Cồn cào tâm địa biếng ăn
Lũy thành cổ tích nhét mãi vẫn rỗng
Vì để bụng chờ em nhả bớt thịt nguội vào chén cơm của chó

Không bỏ đi
Cũng không cho chạy
Tham muốn vốn giành cho tất cả: núi lồi, đất lõm
Gió vút ngược nách đường ngoại ô băng bó
Tòa nhà khêu gợi giác quan bằng những lỗ vàng sáng
Sáu cặp háng bò cục cựa xuyên đêm

Trụ điện đẻ đứa con không màng trinh
Máu và mỡ quyện đậm đặc
Chảy, liếm, nuốt
Ói ra đôi cánh rừng đầy sợi
Mụ đàn bà mồ côi nhặt nhạnh, chắp nối
Dệt thêu thành chiếc khăn ố-vàng-khi-chưa-mới
Tặng cho gã ăn mày điên đã bốn mươi năm ngồi gãi tuổi

Bầy khỉ dắt con đi
Trang sức bằng thung lũng răng nanh
Mười một ngón tay giơ cao bốc vụn thủy tinh
Đêm xuống nghỉ ngơi sau mười phút đập đầu vào gốc xà cừ khảm đá
Thân cây rung, và lá . . .

. . . vẫn rơi

. . . lượn lờ ưỡn ẹo như đứa con gái ôm ngực chờ thết đãi cho vị thánh của mình lần phục sinh thứ nhất sau bảy ngàn đêm khép háng cứu vãn sự bốc hơi của những giọt móc nặng mùi tự huyễn như những con bọ rùa rỗng trang trí trên bụi cây tổ hợp những vết sẹo được ngụy trang bằng lớp hình xăm về loài sâu cánh mỏng duyên dáng cầu kỳ đang nhởn nhơ bay đậu trên lá trên cành và cành và lá . . .

. . . vẫn nháo nhác chờ rơi

Ngã ba bóp chặt con phố thẳng đơ
Đèn phòng chưa đến thì chợp mắt
Nỗi buồn của Nguyễn Thị Thức Khuya đã trăm lần trở dạ
Nhưng không thể đẻ ngược thành Phạm Ngọc Thèm Yêu

Em đứng dậy
Cởi giày
Cởi áo
Cởi quần
Cởi kẹp tóc
Bụng bóng nước phình trương
Con mắt tròng xanh lẫn tím
Cặp vú bọc bằng gân
Miệng nhô bộ xương răng xám ngoét
Từ các kẽ ứa ra dịch lỏng mùi chuột chết

Hai chân quấn chặt khu rừng trụi lá
Hai tay bấu chặt căn nhà nhăn nhúm
Và rư rử phát âm
Qua đôi môi rỉ sét . . .
                               . . . bài nhẫn nhục vỡ lòng.

 

 

 

.

Articles by Trần Khiêm

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)