tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Người trẻ bây giờ năng động, giàu sức sống, dám nghĩ dám làm, dám cắt đứt thứ lề thói tam đại đồng đường nên tôi hoàn toàn hy vọng về một sự giáo dục tinh thần, từ chính những người mẹ người cha chứ không phải nền giáo dục trục lợi trên sách giáo khoa. Đừng quên, luôn có một cuộc chiến đợi chờ trước mắt, trận chiến giữa đứa con với chính cha mẹ mình.
Vì tôi đã rơi xuống sâu quá rồi hay vì xe đã chạy mất mà tôi thấy đỉnh rìa vực trơ trọi thế kia. Mắt tôi nghỉm vào đáy vực và tôi thấy mình như bị hút vào chốn hư không. Một khe sáng phải không. Tôi lấy ngón tay chọc vào, rồi xé ra. Màn ánh sáng khoét rộng. Tôi xé thêm.
Đề tài tính dục và bạo lực là đề tài rất cần được tiếp cận ở mảng văn chương này, nhưng phải tôn trọng thế giới xúc cảm của trẻ, phải có một ranh giới để bảo vệ thế giới đó.
Nói thế, với tôi có nghĩa là chả có đề tài nào phải tránh, chả cần phải bịt mắt trẻ em trước sự bi thảm nào. Đấy là cuộc đời mà.
Cần nhớ bao giờ bạn cũng gặp ma một mình, dù đi trên đường đêm tối, qua bãi tha ma, hay đang nằm trên giường, nhìn đăm đăm vào vách, nó hiện ra ở đó. Ngay cả khi bạn đi giữa những người khác, sẽ không ai nhìn thấy nó, ngoại trừ bạn.
Theo ghi nhận của New York Times ngày 1 tháng 11, 2020, bà Marilyn Crowder, 60, nói [khi xắp hàng đợi bầu cử sớm ở Philadephia] trong tuần cuối tháng 10: “Tôi sẽ bầu như đây là lý do sinh tồn” …. Điều thú vị là, trong cuộc bầu cử năm nay, không cần biết coi tướng số, chỉ cần nói bạn bầu cho ai, người ta biết ngay bạn là người như thế nào.
Những màn ảo thuật thì cũng bình thường như từng thấy mọi nơi. Cây gậy hóa thành bó hoa, chim bồ câu, thỏ trong lồng, thỏ dưới nón, cưa người làm ba, ngay cả làm thân người bay lên cao không chạm đất, …Tuy nhiên, tôi, cũng như đa số người trong phố, đều tò mò vì tờ bích chương quảng cáo, lồng trong khung kính bên ngoài, cho hay đêm cuối cùng sẽ có một màn diễn mới lạ, và chỉ trong đêm cuối thôi.
LTS: Trong câu chuyện dưới đây của nhà văn El Salvador Claudia Hernández, với nhan đề trong nguyên tác là Viva, thế giới của những người làm việc văn phòng có vẻ như bình thường: những mẩu chuyện phiếm hằng ngày, những vụ đuổi việc hay kiện cáo. Duy chỉ có một điều đáng ngại: những người chết vẫn tiếp tục làm việc.
Đặc biệt, khi dịch đến cuối truyện, dịch giả cảm thấy không mấy hài lòng với phần kết, nên đã tự viết một cái kết khác cho mối tình ma này, mà theo chúng tôi rất lôi cuốn, thoả đáng, và ma quái Halloween. Mời bạn đọc theo dõi một truyện ngắn với hai kết thúc, hai lựa chọn, hai hướng đi khác hẳn nhau…
Các sử gia tiếp tục truy tìm tông tích của Trần Thị Xuân và Nguyễn Thị Đào, vì tin chiến tranh của quá khứ vẫn hãy còn tiếp diễn ngay cả khi chiến tranh của hiện tại đã chấm dứt. Và chính chiến tranh tạo ra vũ trụ song hành với thời gian đa chiều nhưng không một ai chứng minh được phát kiến ấy.
Mỗi khi nhìn thấy bà cụ già một mình băng qua đường đầy xe cộ, những đoạn clip học sinh đánh nhau và đánh thầy cô, phụ huynh nhiếc móc thượng cẳng tay hạ cẳng …
Không phải cảm đâu. Âm khí vần vũ lên cả hai chân mày đè cái mặt bà tối hù. Bà bị rồi! Cúng chưa?
– Chưa.
– Tôi đã nói cúng đi, để càng lâu thần sắc càng suy nhược, có khi quá trễ phải nhờ đến thầy mà chưa chắc gỡ được.
Tôi kể cho con gái tôi nghe chuyện những con ma này, bởi vì tôi muốn thành thật với con tôi. Ma không có thật, nhưng ma cũng có thật chứ? Hay gì gì như thế. Tôi không biết tôi muốn nói gì cho con gái tôi biết. Có lẽ tôi hơi khoe khoang. Tôi nói ba con ma.
Tôi thắp cho Thuỷ một nén nhang và lau khung ảnh cho thật sạch. Lúc bước ra khỏi phòng thờ vong tôi bất chợt quay lại thì thấy hình như Thuỷ nhìn theo mình bằng đôi mắt rất có hồn. Tôi lạnh rợn cả người.
Bất cứ lúc nào thức giấc, chúng tôi đều nghe có tiếng mấy cánh cửa chuyển dời. Nghe tiếng họ đi từ phòng này sang phòng khác, tay trong tay, nơi này họ nhấc lên, chỗ kia họ mở ra, họ muốn vậy – thật là một cặp vợ chồng ma quái.
Sau đúng một tháng sóng gió từ khi được đề cử, và cả cuối tuần tranh cãi gắt gao giữa hai họ Dân chủ và Cộng Hoà, cuối cùng, Thượng Viện đã bỏ phiếu chấp thuận bà Amy Coney Barrett (ACB), trở thành Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện thứ 115 trong lịch sử 231 năm của toà án cao nhất này, vào lúc hơn 8 giờ tối ngày 26 tháng 10, chỉ một tuần trước cuộc bầu cử ngày 3-11, 2020.
Thỉnh thoảng, chúng tôi thường mướn nhà với một vài gia đình bạn thân để đi nghỉ hè hay nghỉ đông. Mùa đông năm ấy, gia đình tôi cùng với gia đình một người bạn …
Năm 1975, tôi mới chỉ là cô bé mười một tuổi, đang học lớp 5. Hầu hết những tác phẩm thiếu nhi tôi được đọc trước năm 75 là do bố tôi mua cho tôi …
Hòa kéo tôi ngồi xuống bóng mát của một cây bàng rồi nói :
– Mình phải đổi phương pháp làm việc. Chứ giữa tớ và cậu, chẳng ai chịu ai. Viết hộc máu mồm suốt đêm, rút cục là bài đứa nào cũng bị sổ toẹt !
Tôi cãi:
– Cậu “sổ toẹt” tớ vô lý. Tớ thề với cậu là khi viết tớ không nhớ đến truyện Anh Phải Sống của Khái Hưng một tí nào.
Hòa cười:
– Cậu thề với tớ thì được, nhưng làm sao cậu thề được với trăm ngàn độc giả nếu như tác phẩm của cậu được in ra.
Tôi còn nhớ cây bút Ngọc Minh có đăng một truyện ngắn trong tờ Tuổi Ngọc với nhan đề là “Giữa Tường Trắng Lặng Câm”, trích từ bài “Ru Ta Ngậm Ngùi” của Trịnh Công Sơn. Vì muốn ra vẻ thời thượng, tôi cũng bắt chước chọn một nhan đề cho truyện ngắn của mình dựa theo lời ca của người nhạc sĩ mà tôi cũng ưa thích. Thế là truyện ngắn “Mùa Xanh Lá Vội” của tôi (trích từ bài “Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng”
Mặc dầu đây là lần đào thoát đầu tiên của chúng tôi nhưng đã là lần di chuyển thứ mười mấy từ nơi này sang nơi khác. Chưa bao giờ chúng tôi ra đi nhẹ nhàng như vậy. Không nôi mây chất cột đầy vở sách, không giường gỗ long mộng tháo bỏ đùm đề. Không soong nồi chảo quánh xỏ xâu vun cao một giỏ cần xé. Không chén kiểu, tách cổ lót rơm nâng niu trên tay xách.
Trong cái không khí rất không bình thường của cuộc bầu cử này, cuối cùng rồi tôi phải tự đi tìm cho mình và người thân của mình những cái phao cho những niềm tin tốt đẹp vào tương lai. Tôi nghĩ đến cuộc Nội chiến Hoa Kỳ cách đây 155 năm …. [Đó] là một thảm kịch của nước Mỹ, [nhưng] cách kết thúc của nó đã giúp nước Mỹ xây dựng lại từ đổ vỡ….Nội chiến Việt Nam là một thảm kịch. Bi đát hơn nữa là vì nó không được kết thúc như Nội chiến Mỹ.
Vì tôi được, và cả bị, xem quá nhiều những cuốn truyện dành cho đủ mọi lứa tuổi khi tôi ở tuổi đang lớn, nên phải chọn ra những tác phẩm thiếu nhi hoặc thiếu niên nào đã gây ấn tượng sâu đậm trong giai đoạn này, tôi khá hoang mang … Mà đôi khi cũng khó phân định ranh giới này. Một số truyện của Andersen và Oscar Wilde dường như được dành cho người lớn chớ không phải chỉ dành cho trẻ nhỏ như nhiều người tưởng.
Sách cần đọc hồi còn bé mà ngoài hai mươi tuổi mới ghé mắt “thăm” thì chẳng còn lúc nào đọc lại. Cảm giác ư? Nó lạ lùng lắm. Tôi đến với sách thiếu nhi khi vợ tôi sẵn lòng đẻ ra cho tôi một lũ con. Rồi lũ con đẻ tiếp bọn cháu nội ngoại.
Ui, đọc lại hoài. Mỗi lần đọc đều thấy khác. Vừa thấy lại chính mình lúc đọc nó lần đầu và những lần sau, vừa thấy các nhân vật cùng lớn theo mình. Họ già hơn, ngắc ngứ hơn, hoang mang bế tắc hơn, bi quan hơn. Đặc biệt là Meursault trong L’Étranger của Camus, Maltby trong The Pastures Of Heaven của Steinbeck, và hình ảnh George Milton bắn vào đầu Lennie Small từ phía sau trong Of Mice and Men. Ám ảnh dễ sợ.
hắn bước xuống hầm
đường đi sâu thẳm
chân nào xiêu vẹo
chữ nghĩa trào ra
bàn tay nhem nhúa
Sau ngày hắn mất, mọi thứ
chợt trở nên trong suốt:
sắc thanh tơ tưởng
chữ nghĩa và đất đá
sách vở và rong rêu.
Phượng níu tay nó lại, sợ hãi: “Đừng, đừng. Ăn mày xấu hổ lắm.”
Con Cúc nhè ngay lưỡi vào sát mũi nó rồi nói:
– Xấu cái cục…c…Bộ mày tưởng trên thế gian này có một mình tao ăn mày thôi chắc.
– Nhưng từ thuở bé đến giờ tao chưa quen một đứa nào đi ăn mày cả.
– Thôi đi cô! Thế bọn mồ côi nhà các cô không phải đi xin người ta thì dễ cơm nó ở trên giời rơi xuống đó chắc.
Trong truyện “Bác Đánh Cá và Con Quỉ’ có một hoàng hậu đi tư tình cùng một tên mọi. Tên mọi này vô cùng gớm ghiếc, “môi trên như vung nồi, môi dưới trễ ra như có thể đãi sỏi cát được. Hắn đang nằm dài trên đống lá mía, người thối tha bởi hàng trăm thứ bệnh.” Thế nhưng hoàng hậu say mê hắn ….
Nếu phải chọn một đứa xấu nhất trong tất cả bọn mồ côi của Cô Nhi viện này thì ai cũng phải nhắc đến con Alice. Nó lai tây đen. Mái tóc của nó xoắn tít. Mầu hung đỏ. Khuôn mặt của nó to bè, cặp mắt lồi ra, tròn và to như hai con ốc mít. Đôi môi của nó dầy tụp, không đỏ mà cũng không thâm hẳn, nhưng ngả màu tái tái.
New Comments