tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Khi ngày rạng, chúng ta bước ra khỏi bóng tối, rực sáng và không sợ hãi. Một rạng đông mới sẽ nở rộ khi chúng ta mở cửa cho nó, vì ánh sáng luôn hiện hữu nếu chúng ta đủ dũng cảm để nhìn thấy nó, nếu chúng ta đủ can đảm là nó.
Thưa vâng, dù chúng ta còn rất xa lịch lãm, và nguyên trinh thì chẳng dám lạm bàn, nhưng không có nghĩa chúng ta muốn dựng nên một đế chế vạn toàn.
And yes, we are far from polished, far from pristine, but that doesn’t mean we are striving to form a union that is perfect.
Giả như không có em trên đời,
Thì anh sẽ thử sáng chế cõi tình,
Như họa sĩ nhìn màu sắc ngày lạ lẫm
Nảy sinh ra qua bàn tay mình,
Cô ấy nhắc uống thuốc động kinh. Tôi bảo đã uống thuốc cảm nhiều rồi, sợ phản ứng. Cô ấy không chịu. Cô ấy lại hộc tủ nghiêng đầu tìm. Những ngón tay chạm nhẹ vào từng lọ thuốc. Rồi cô ấy cầm một lọ lên (đúng lọ thuốc có những chữ “thuốc động kinh” tôi đã viết bằng mực đỏ), mở nắp, đổ một viên ra lòng bàn tay. Cô ấy đặt viên thuốc lên môi tôi.
Lịch sử sẽ đánh giá Trump là một tổng thống Mỹ quan trọng, vì ông đã để lại nhiều thay đổi cho nước Mỹ và thế giới. Ông cũng sẽ được coi là một trong các vị tổng thống kém nhất, nếu không nói là kém nhất từ trước đến nay.
Đúng, Trump đã làm được một số điều hữu ích.
Luật sư đi lên đi xuống, nói năng điềm đạm vì ông ấy biết hôm nay là ngày vinh quang của ông ấy, cũng là ngày tươi sáng của tôi, gã thân chủ phải nhờ nhà nước giúp thanh toán tiền lệ phí pháp luật; cái thứ lệ phí một trăm năm chục đồng một giờ ấy, ốm yếu, nghèo hèn như tôi, làm sao mà trả nổi. Người thông dịch liên tục đổ vào tai tôi những tiếng rù rì vô nghĩa. Tôi nghe nhưng chẳng buồn để ý anh ta nói gì. Tôi mệt mỏi.
Cái dở của Tự Lực Văn Đoàn là tính bè phái, mà ba cây bút trẻ Tứ Ly (Hoàng Đạo), Việt Sinh (Thạch Lam) và Lê Ta (Thế Lữ) là tiêu biểu. Hai ông anh, Khái Hưng, Nhất Linh, thường đứng ngoài, trừ những vụ phải trả lời trực tiếp những bài đánh Phong Hoá “có tầm cỡ”.
Tiếc là lần vào nhà tắm tình cờ thấy cái áo ngực phơi trên cây đà ngang treo màn nhà tắm, tôi đã quên không coi xem cỡ số mấy. Thân hình cô ấy nhỏ nhắn, cỡ áo quần cô ấy nhỏ như cỡ trẻ con bên này nhưng ngực cô ấy căng đầy, làm sao biết áo ngực cô ấy số mấy bây giờ. Và chẳng biết cỡ áo quần mặc ngoài có giống cỡ quần áo lót không nữa.
Nhìn hình bà Deb Haaland với nét khắc khổ mà kiêu hãnh như một nữ tù trưởng bộ lạc trên trang báo mạng, tôi thấy dậy lên một sự nể trọng. Và cả kỳ vọng.
Nể trọng vì bà là người Mỹ Bản xứ (Native American, mà ta quen gọi là Da Đỏ) đầu tiên đã được đề cử vào một chức vụ có phần vụ bảo vệ hàng triệu acres đất công…
Lại còng tay, xích chân. Lại nhích từng bước ra bãi đậu xe. Lại một mình co ro trên băng ghế sau xe cảnh sát. Khung mắt cáo vây quanh như cái lồng gà. Cái lồng chỉ có thể mở cửa từ bên ngoài. Xe chạy vun vút. Khung cảnh lướt thướt vạch dài trong mắt nhìn. Nhìn chán, tôi nhắm mắt lại. Hình ảnh những người thân lũ lượt kéo nhau đi trong trí tưởng. Ở đâu cũng thấy những vệt buồn.
tôi có thể hiểu vì sao dân tộc tôi lại có nhiều người “cuồng” Trump và lại có nhiều người “chống” Trump
nhưng tôi không hiểu vì sao bài “5 anh em trên một chiếc xe tăng” lại thường hát trong các đám cưới
đó là bài thơ phi hư cấu
làm sau nửa đêm bên nắp cống
thử nghiệm sặc mùi thuốc lú thuốc lẫn
cùng mùi mục rữa bốc hơi như làn khói lam
Tôi ngẩn người suy nghĩ. Cái chân bàn trầy trụa lại khập khiễng bước đi trong mắt nhìn. Sao mà phức tạp đến như vậy nhỉ. Ông luật sư vẫn ung dung. Người thông dịch thì hỉ hả, “Lấy cho người khác có thể coi như làm việc thiện. Lấy cho mình là lệch lạc tâm lý. Là pervert, là antisocial behaviour, là chống lại xã hội; phải vào bệnh viện tâm thần lâu lắm.”
Tôi yên tâm ấp hai cái hình nón vun cong lên mặt, hít hà. Không có mùi da thịt, chỉ có mùi sà bông giặt đồ. Hình như cùng loại sà bông tôi xài ở nhà. Mùi sà bông sao cũng làm tôi chóng mặt. Sợi vải trên mép sờn của chiếc áo ngực rà nhẹ lên má rờn rợn cảm giác. Cái rạo rực ngủ yên chợt khuấy lên như con sóng lạ từ vũng biển tối ám, đổ lên bãi cạn với những doi đất rải rác xác cá chết.
Hoàng Đạo là cây bút tài hoa nhất trong ba anh em Nguyễn Tường: viết gì cũng được, viết hay ngay từ đầu, không cần qua thời kỳ “luyện văn” …. Trong khi đó, Việt Sinh (Thạch Lam) trở thành người sáng tạo ra tùy bút hiện đại…. Phóng sự của Thạch Lam khác hẳn với các loại phóng sự khác cùng thời, [vì] nó là một thứ tuỳ bút văn chương.
Tôi cảm thấy có nhiệm vụ mách anh cách kiểm xem một tin nào có thực hay sai nhanh nhất, đó là qua Web site snopes.com. Đây là một Web site kiểm tin có mặt sớm nhất từ khi có Internet cách đây trên 25 năm
chúng ta không thể dễ dãi đánh đồng ý nghĩa của lá cờ ấy với lá cờ mang chữ TRUMP to tướng; tương tự, không thể thấy lá cờ Mỹ hiện diện trong buổi bạo loạn mà gán cho nó cùng ý nghĩa với lá cờ của Nam quân thời Nội chiến. Nhưng nhìn lá cờ vàng ba sọc đỏ giữa khung cảnh đó thật ngán ngẩm và đáng ngại.
triệu mạng kẻ mơ màng mắc đầy xạ trị hoan hỉ
quá trình con dán của Kafka nhiễu loạn cảm thái
liệt toàn thân, tanh tưởi mùi sữa, sợ ánh sáng soi thành ngữ
con lợn của Orwell đảo chánh
móc cách mạng lên bức màn sắt
Những cánh chuồn chuồn lúc đầu hai thứ tóc, đuổi bắt hoài, vấp ngã, trầy trụa cả tâm hồn. Tôi vừa nhai chả giò chấm nước mắm pha chanh, đường, vừa nghiêng đầu ngắm Cô Ấy. Hai má đỏ hồng. Đôi mắt long lanh. Tôi uống hết ly này tới ly khác. Đến chừng nghe cái giọng ngọt ngào như có viền tiếng nhạc của Cô Ấy vang lên nhắc khéo, “Hổng được xỉn à nghe. Xỉn, người ta hổng khiêng dìa nổi đâu đó!” thì đã muộn mất rồi.
Tôi vốn liếng đâu nữa mà sắm dây để đo xem lòng giếng sâu hay cạn. Mọi vật thông thường có vẻ mờ ảo đối với anh không. Người thông dịch vừa hỏi vừa gõ nhẹ cái bút lên tập giấy chi chít những chữ. Tôi nhìn anh ta. Vầng trán anh ta lờ mờ vết da nhạt mầu bằng đồng hai mươi lăm xu, trông như một vết sẹo cũ. Tôi sẽ tiếc hoài sợi dây cho dù lòng giếng sâu hay cạn. Sẽ tiếc hoài sợi dây.
Nhiều lần tôi làm việc mà không suy nghĩ. Làm việc gì mà không suy nghĩ. Tôi đã làm được những gì mà không suy nghĩ. Tính kỹ nghe anh, coi chừng tù mọt gông đó. Ai đã nói với tôi như vậy nhỉ. Lâu quá rồi, tôi không còn nhớ. Lời can ngăn của một người đàn bà.
những ngày mùa đông rét mướt
hồn thi nhân co rúm nhếch nhác sến tình
khạc nhổ thơ hời giá ba xu lả lơi lãng đãng tầm phào
hình thái nén hơi thanh quản khản giọng gọi tên ma mị rỗng rang quang
phổ
Trời đất tối sầm. Tôi bập bềnh trên chiếc thuyền bé như cái thúng. Tôi giang hai tay giữ thăng bằng. Mắt mở trừng trừng, nhưng tôi chỉ thấy những vạt mầu đen quay tít mù. Tôi chúi đầu ngã xuống đất. Mặt đất lạnh băng và tanh tưởi. Chết rồi, chắc là tôi xỉu mất rồi. Cô Ấy hì hạch kéo tôi lết trên mặt đất ẩm. Cô Ấy tát túi bụi hai má tôi.
Humberto Solano sinh trưởng ở Làng Chài Lưới. Tuổi thơ của hắn trải qua nơi ven hồ của một vùng chằng chịt cống rãnh, giúp cha mẹ làm ghe thúng. Thời thanh niên, hắn thường la cà ở những quán bi-da hay nhà thổ ở miền sông nước. Khi cha hắn chết đuối…
Tôi không ngủ. Tôi chỉ nghĩ đến cái thế giới chật chội ngoài kia. Chẳng biết hôm nay dưới ấy có mưa không. Và hôm nay là thứ mấy. Chẳng biết lỡ mưa to nhà Cô Ấy có dột để thằng quản lý có cớ mà sửa chỗ này chỗ kia không. Tôi co quắp trong này. Ngoài kia có bao nhiêu đứa bon chen quanh Cô Ấy. Tôi nhắm mắt nhưng hình ảnh những thằng đàn ông hăm hở trải ra trước mắt tôi.
Nhưng sự khác biệt sâu xa giữa Khái Hưng và Nhất Linh đã lộ rõ trong tác phẩm nhỏ bé này: Khái Hưng nhìn ra ngoài, nhìn vào người khác để nhận xét con người, với đôi mắt đầy thương cảm, ông đưa ra những mẫu người hy sinh, chịu đựng. Nhất Linh nhìn mình, nhìn vào nội tâm của mình để viết, để tìm cách cho cá nhân thoát khỏi sự tù hãm của xã hội lỗi thời.
hôm nay nhìn những con gà ống
tôi nghĩ chắc chúng còn mặc tã
và nên ngậm vú giả
mặc dù đã học đến lớp 12
Ngày xửa ngày xưa
khi thiên thần
ma quỷ và con người còn sống chung với nhau
con người là giống loài ưa tị hiềm nhất
họ hỏi thượng đế
tại sao chúng con không có cánh như thiên thần
New Comments