Category: To Vietnamese
Thơ Julio Cortázar
Thơ của Julio Cortazár không mấy liên quan đến Magic Realism, cũng tương tựa như thơ của Jorge Luis Borges, đa số trầm tư với những vấn nạn siêu hình; thơ Cortázar nhẹ nhàng hơn, đi sát đời sống hơn và kỳ lạ hơn. Những tượng trưng trong thơ ông thường gây nên sự ngạc nhiên
Hóa Ảo Hiện Thực Với Julio Cortázar (Kỳ 2)- Jason Weiss phỏng vấn Julio Cortázar
Với tôi, văn chương là một hình thức để chơi. Nhưng tôi luôn luôn nói thêm, có hai tầng lớp để chơi: Ví dụ, môn đấu banh bầu dục (football), căn bản là một trò chơi, nhưng trên nữa là trò chơi rất sâu sắc và nghiêm túc.
Thư cho Người Bạn gái đang Du hành
thật vô cùng khó khăn để giải thích thẳng thừng với mọi người là thỉnh thoảng anh lại nôn ra một con thỏ nhỏ. Và vì chuyện này luôn xảy ra khi anh chỉ có một mình, nên anh giữ kín sự việc cho riêng anh như biết bao yếu đuối sâu kín mà con người luôn giấu nhẹm
LÀ THƠ CA VÀ BỞI THƠ CA.
Thơ Ca đã từng là ký ức, thì nay trở thành tấm gương để con người soi vào. Soi vào để thấy riêng mình với những đam mê để sáng tạo những ảo tưởng riêng mình, và để không bị cưỡng ép bởi những bộ máy mộng mơ tập thể đã trở thành ký ức vô ngã của nhân loại.
Sau Buổi Hát Xiệc
Mặt trời nào sẽ lặn nơi đây? Trên những giấy gói kẹo và cùi vé vất bừa bãi đầy trên những khu đất phía sau nơi họ đã bứng đi những gốc cây, mặt đất bị nén bởi bước chân khúm núm – chỗ đó rồi lùi lại, đằng sau, chỗ này – bên trên những những bàn chân
Alejandra Pizarnik: nhà thơ nữ bạc mệnh
Phan Quỳnh Trâm & Hòa Bình Lê giới thiệu / trích dịch
Alejandra Pizarnik là nhà thơ nữ kiệt xuất của Argentina, một thành tựu độc đáo trong thi ca bằng tiếng Tây Ban Nha.
Sau Nếp Nhăn Của Bà Nội / After Grandmother’s Wrinkles
Cả bà và ghế phai màu với thời gian. Khi bà trò chuyện
Tôi nâng niu những chữ Việt tôi còn hiểu
I see centuries in the dent of her skin,
a history book written in wrinkles. Her portrait
Vào Đông Ở Victoria
Mặt đất lạnh ngắt, gần như nước đá. Tôi ngồi khom xuống và con bé leo lên lưng tôi. Chúng tôi chạy băng ngang khoảng sân, rảo bước dưới những rặng cây. Đầu gối con bé cặp chặt hai bên hông tôi, một tay níu lấy vai tôi nó lướt nhẹ nhàng và thanh tú như một quả táo.
ngày đầu tiên
Nhưng thời đó thì hầu như mọi ngày đều là ngày nôn nóng mong chờ. Những tiệc sinh nhật, những chuyến đi tới hồ nước mát mẻ vào những trưa nóng bức, các bộ phim Lon Chaney, thằng gù nhà thờ Đức Bà, hồn ma nhà hát opera.
Trộm Xác
anh thường xuyên nhận thấy sự tươi rói lạ kỳ của các thi thể. Anh thường xuyên chạm mặt với những tên du côn vô lại, có dáng vẻ đáng ghét như những tên cướp đến gặp anh trước bình minh
Trò chơi bóng ky
Hai gã đàn ông đào xuống đất một cái hố. Nó rộng rãi và tương đối ấm cúng. Như một cái huyệt. Nơi người ta cố thủ.
Trước mặt họ là khẩu súng. Một kẻ đã phát minh ra nó, để người ta có thể dùng nó bắn vào con người. Thường người ta chẳng quen biết gì những con người đấy. Người ta còn không hiểu ngôn ngữ của họ
Trên chỗ xưa là khách sạn YMCA
Như một gã chim sẻ màu, sau tràng âm thoát cổ, bạn đưa nguyên đầu ra ngoài trời
hôm nay chuyến tàu nguyên âm tơ tơi rù đuổi
ta thích những bè trầm ngâm ngậm trước khi mặt trời tới với người hè phố
Chim của Đức Giáo Hoàng / The Pope’s Penis
Toòng teng ẩn dật trong áo thụng, lưỡi chuông
tinh tường là tâm điểm của quả chuông
It hangs deep in his robes, a delicate
clapper at the center of a bell.
Phỏng vấn Gabriel Garcia Marquez: Câu Chuyện Chưa Kết Luận (Kỳ 3)
Để trở thành một nhà văn chất lượng, cần phải hoàn toàn minh mẫn suốt thời gian viết lách, và có sức khoẻ tốt. Tôi hầu như phản đối quan niệm lãng mạn cho rằng viết văn là sự hy sinh và viết hay hơn trong tình trạng tài chánh kiệt quệ hoặc tâm tình dày xéo. Tôi cho rằng cần phải có tâm tình ổn định với điều kiện thể lực.
Phỏng vấn Gabriel Garcia Marquez: Trăm Năm Cô Quạnh Và Mùa Thu Của Nhà Độc tài (Kỳ 2)
Văn học chẳng là gì cả, chỉ như nghề thợ mộc …. Viết một điều gì đó cũng gay go gần giống như đóng một cái bàn. Làm cả hai việc này đều thực tế, dữ liệu cũng khó như gỗ. Cả hai đòi hỏi thủ thuật và kỹ thuật. Về cơ bản, cả hai bao gồm một ít pháp thuật rất nhiều gian khổ. Như Proust đã nói, mười phần trăm cảm hứng, chín mươi phần trăm mồ hôi.
Nghệ Thuật Viết Tiểu Thuyết: Gabriel Garcia Marquez (1927-2014) – Kỳ 1
Kết quả trong thực tế, tất cả những gì phát triển trong văn chương của tôi là những ngôi nhà, người dân và ký ức. Tôi không chắc, liệu mình đã đọc Faulkner hay chưa, nhưng tôi biết, lúc đó, chỉ có mỗi kỹ thuật như Faulkner mới có thể giúp tôi viết lại những gì nhìn thấy.
Đồng hồ bếp
Thế căn nhà của ông nhất định bị trúng bom vào lúc hai giờ rưỡi, một người đàn ông vừa nói vừa nghiêm trọng trề môi dưới. Cái này tôi vẫn thường nghe. Khi quả bom rơi xuống, đồng hồ đứng lại. Đấy là do sức ép
Thơ ca: trí tưởng tượng & mộng mơ
Chúng ta, đã cùng các thi nhân trãi qua một cuộc du hành của nội tâm với quá nhiều cung bậc và đa hình vạn biến, không gò ép theo một quy luật hay mô hình nào nhất định. Và chúng ta nhấm nháp nhiều thứ rượu được chưng cất theo từng cách kiểu, cá tính và phẩm cách riêng biệt khác nhau, liều lượng cũng như nồng độ, sắc mầu biến hiện khôn lường…
Thơ ca: Cuộc du hành nội tâm
Những nhà thơ khác thuộc giai tầng trung lưu hay tiểu tư sản thì nổi loạn. Thơ Ca giúp nhóm này khám phá ra tự do, bạo động và gầm thét. Họ bốc cháy, tỉ như Rimbaud, Baudelaire và một số nhà thơ thuộc trường phái siêu thực khác. Các vị đó cho rằng, sáng tác Thơ Ca là cách thế để phủ nhận môi trường, nghĩa là phá hủy nếp sống thường ngày nhàm chán, quen thuộc ….
Viết lịch sử nhỏ về một không tưởng lớn: Phỏng vấn nhà văn Svetlana Alexievich của Belarus
Văn hóa quân đội đòi hỏi sự phục tòng, khái niệm anh hùng hóa của sức mạnh, sự tôn vinh “dương” tính, trò chơi tuyệt đỉnh của nam giới chính là chiến tranh, lạc thú trong cách họ hòa đồng với bộ quân phục, đây là những đề tài văn chương. Nhưng tình cảnh, hậu quả của chiến tranh, đó không phải là văn học.
Radi
Chúng tôi đứng giữa vài cội hắc dương. Có cái gì hơi sáng nằm kia. Đi, Radi nói, mình nằm ở đấy. Tôi thấy một bộ xương người, như là cái tôi từng biết trong trường học.
Lượt đấu ♦ Xác sống ♦ Đất sét từ thinh lặng
cách duy nhất để hiểu
là chúng ta có những vết thương khủng khiếp bên trong như những cái mồm
cứng bằng kim loại chế tạo ở mỹ
chúng phạch mở bung ra như những chiếc ví và hẻm núi
Gút thắt
Giải đoán và giải mã, để chuyển dịch, bịa đặt, duyệt lại;
ngôi sao trừu tượng, tinh tú có thực;
vượt những biên giới chúng ta chưa hề biết có đó cho tới
khi chúng ta bỗng thấy mình ở bên kia lằn ranh kia.
Bạn có nên xạo đã đọc cuốn sách đó?
Terry muốn biết bạn đã đọc sách chưa, bởi bạn đã có hai tuần, và hơn thế nữa, bạn đã có một cuốn sách với chữ ký tác giả do Terry cung cấp. Bạn thậm chí còn không mở cuốn sách ra, bởi bạn không thích hình tác giả
Thơ ca: tấm gương của ngôn ngữ
Thơ Ca, trước khi hiện hữu cho chúng ta ngày nay, đã là … một loại kinh lễ, một cuốn bách khoa …. Vào thời trung cổ, Thơ Ca là thứ nhật báo tương ứng với báo chí của chúng ta ngày nay (cũng có những bài xã luận, mục cáo tố tương tự mục lượm lặt hàng ngày; anh hùng ca tương đương với các tiểu thuyết đăng thường kỳ ….) Rất chậm chạp, có thể là đến sau thế kỷ XVI, người ta mới ý thức [và] … ưu ái với cái gọi là “Thơ Ca.”
Nơi Không Kẻ Vãng Lai
Dù ngày hay đêm, chạy băng lục địa nước Mỹ bằng tàu hoả là anh lao vút qua hết thị trấn hoang vu này đến tỉnh lỵ đìu hiu khác nơi không kẻ vãng lai. Hay nói đúng hơn, anh lướt ngang những nơi mà ai chẳng có liên quan, ai chẳng còn cội rễ lưu giữ trong nấm mộ làng quê
Thơ ca Hoa Kỳ tưởng niệm 9.11
Cầm tấm thẻ căn cước vừa nhận chưa kịp gắn vào túi áo ngực, tôi đi qua một hành lang dài kê la liệt những chiếc băng-ca chuyển tới sau tai nạn xe hơi. Trên màn truyền hình ở cuối hành lang, tôi kịp nhìn thấy một tòa nhà cao tầng bốc cháy…
Thơ ca: Ký ức của ngôn ngữ
Cái mà chúng ta gọi là Thơ Ca không phát sinh như một niềm vui thích mà như một phương tiện, một công cụ. Tất cả lịch sử sau này về Thơ Ca chỉ là lịch sử của sự đổi thay cách dùng của công cụ này

New Comments