Category: Sáng Tác
30 tháng tư 2019
B nhắn tin T chết, năm nay ở California trời mưa nhiều và hoa nở khắp nơi. Xác T đã thiêu và gia đình sẽ đem về rải ở Việt Nam. Pleiku, Kontum, và biển. …
Một Câu
Cô đến để trao cho tôi một câu. Thưa cô câu gì, cô nói cho cháu nghe? Cô không nói, chỉ lẳng lặng đưa câu đó cho tôi. Tôi thấy một câu nằm trên bàn tay đưa ra, trên những ngón tay còn thơm mùi hoa quả ngoài vườn. Đúng là một câu.
NHỮNG GHI CHÚ KỲ CỤC TRÊN ĐÁM MÂY (KỲ 10)
Viết giống như đứng trước đường cấm.
Nếu bạn tránh đường khác, bạn vẫn có tư cách là một người viết, nhưng điều ấy thì ai cũng làm được.
Nếu bạn cứ bước vào, bạn có thể bị phạt bởi những kẻ rình mò, nhưng bạn có cơ may khám phá ra cái việc cấm đoán kia chỉ là tào lao. Và điều ấy làm bạn trở nên tự do.
MẮC MỚ CÁI MÙI CƯỠNG CHẾ
phía sau lịch thiệp, ngập ngụa mùi ám ảnh cưỡng chế
ai cũng bỏ qua nó giữa thanh thiên đối xử chứ bật dậy rất hỗn hào bất chợt trước bóng sắc bẹo dạng …
ĐÊM
Những mảng tối rúc rích như chuột. Gián bu nâu mặt bàn. Và gió nhiều. Gió mang tiếng dế nỉ non đi khắp nơi. Gió làm cây cối ngả nghiêng, thậm thà thậm thụt, lấp ló. Những cặp tình nhân lén lút, buồn bã. Những tên ăn trộm không gặp vận hẹn gặp nhau sau hè, uống rượu, văng tục. Thì nó hiện ra. Trông quen quen, nhưng sao lại mù, mà tay thì cầm dao nhọn. Mình bị nó đuổi ra khỏi nhà, và đẩy vào một căn phòng nhỏ lạ hoắc
MỐI TÌNH THỜI GIÓ CHƯỚNG
1975. Chị Bạc của tôi, nào ra khỏi chỗ thân phận chung. Những hình nhân đen đẫm nôn nao in hình trên nền ánh sáng lồng đèn kéo quân. Bị điều động bởi ánh đèn trung tâm. Ánh sáng trung tâm càng sáng, càng nóng, bọn hình nhân càng chạy quay tít, càng trước sau miệt mài đuôi theo nhau. Không người sau nào kéo được chéo áo người trước. Chẳng ai bắt gặp ai.
Chuyện thực thời chiến
Tất cả những giọng nói khác nhau. Nhưng không phải giọng người … Vì đó là vùng núi mà …. Đất đá biết nói. Sương mù nữa, cả cây cỏ và thậm chí lũ chồn đất (10) khốn kiếp. Thứ gì cũng biết nói. Cây cối nói chuyện chính trị, khỉ vượn nói chuyện tôn giáo. Cả xứ sở này. Khắp Việt Nam. Nó biết nói. Nó nói. Hiểu không? Xứ Nam – nó thực biết nói.
Ba bài thơ của Charles Bukowski
***
thơ tình cho nàng múa cột
50 năm trước ta ngắm các cô gái
nhún nhảy và cởi truồng
ở quán The Burbank và The Follies
thật là buồn
và ấn tượng
khi đèn màu chuyển từ xanh lá sang
tím sang …
những ghi chú kỳ cục trên đám mây (kỳ 9)
Tôi nhìn thấy ở đây một sự tích tụ năng lượng xấu, năng lượng thừa của người Việt không nơi giải tỏa nên có dịp là bùng phát. Nó giống như việc “đi bão” sau một trận thắng ở giải bóng đá rất không ai quan tâm. Ở đây 90% là không phải vì tinh thần thể thao hay yêu nước gì cả, nó đơn thuần để giải tỏa năng lượng bản thân.
THÁNG TƯ- APRIL
LTS: “Tháng Tư” của Lê An Thế được sáng tác vào năm 2007 và được Lê Đình Nhất Lang chuyển ngữ năm 2010. Vào lúc 10:00 sáng ngày 30/4/2019, bài thơ này đã được …
“Hòa bình rồi sao Ngoại chết chi dzậy!”
Ngày Sài Gòn hấp hối. Chúng tôi đếm không hết những người đã chết ngoài hành lang, trong phòng cấp cứu bệnh viện ….và ở khắp nơi trên miền Nam nước Việt. Ngoài những tiếng cầu kinh rời rạc của thân nhân, không Linh Mục nào có mặt để xức dầu thánh cho họ, không Thượng Tọa, Đại Đức nào hiện diện để đọc cho họ một câu niệm Phật cuối đời, không bác sĩ nào có mặt để ký cho họ mảnh giấy khai tử.
Phiên tòa
– Hội đồng cho ngươi năm phút để tự định đoạt hình phạt cho mình.
Đám đông bắt đầu la hét dữ tợn.
– Hãy treo cổ nó đi!
– Cho nó một liều độc dược!
– Hãy đày nó ra hoang đảo đời đời làm kiếp nô lệ
Bữa thất tình luận đờn bà–Điếm khác
Nhà thơ hỏi bạn đã từng bao giờ gặp một cô điếm lễ độ nói năng thưa gửi chưa
bạn trả lời chưa à
bạn nhầm đấy bạn gặp nhiều rồi
collage. mix. chạm mặt mùi co thắt. ldv
để trả lời bài thơ “chạm mặt mùi co thắt” của Lưu Diệu Vân https://damau.org/59791/cham-mat-mui-co-that
ký ức sực nức mùi tê khống chế lõm vàng vật phế đàn ông …
ANH EM CÙNG MỘT MẸ
Nghe loáng thoáng, mơ hồ có một cuộc đối đáp giữa anh em, bà mẹ thức giấc. Nhưng mẹ từ lâu mẹ đau yếu, bị thấp khớp, yếu tim, huyết áp cao, luôn mệt mỏi, không gượng dậy được. Thằng con Cả nay trở về, chẳng ra lòng giúp đỡ anh em lúc hoạn nạn, ỷ thế “giậu đổ bìm leo” đã vặn vẹo thằng con Út của mẹ. Lại nhẫn tâm tra vấn đứa em kia đang trong lao tù với lời nhiếc mắng
chạm mặt mùi co thắt
ký ức luôn sực nức mùi tỉ tê của khống chế
lõm vàng van gogh dọc âm cầu thang phế vật
loang loãng những cái lỗ bị chọc thủng bởi thớ cứng cỏi của mớ đàn ông
phi tang ♦ 1968 ♦ từ lâu ♦ tháng tư 2019
bây giờ tháng tư
giữa một thành phố không có cái tên nào đúng chỗ
tôi chỉ muốn uống và ngã xuống
giống tháng tư
ly hương ♦ chui vào không đặng chui ra
cây vữa ra mùi trái
chắn đường vào hương xưa
chiếc đinh ghim thủng túi
những ghi chú kỳ cục trên đám mây (kỳ 8)
“Vụ một học sinh bị tát 231 cái phải nhập viện, tất nhiên người ra lệnh là cô giáo không những phải cho nghỉ việc, mà cần phải truy tố trước pháp luật về tội hành hạ người khác.
Nhưng điều tôi quan tâm hơn là: Tại sao không có một em học sinh nào từ chối đánh bạn mình?
Các bậc cha mẹ nghĩ gì?
Bộ Giáo dục có biết suy nghĩ không?
Đảng có tự vấn về thành quả của mình không?”
tràn lan
ngôi nhà bỗng rực lên mầu máu
nhuốm bầm sự chấn động tâm thần
nơi góc phòng phản cảm
có thể em nhìn ra một chiếc giày vẹt gót
từ cuộc tháo chạy sau cùng
Giấc mơ cố thổ
tôi buộc tuổi thơ trên cánh diều
mùa hè chim ủ mùi trứng nở
hoa sầu đâu lục lọi trong xóm chỗ đất ẩm để gieo mầm
bài hát ru trở giấc cơn nồm hạ
Tình yêu. Cát. Và gió
Gió. Gió nổi khắp đồng cát
Căn nhà gỗ mái tôn
Giữa cánh đồng cát
Vách ván rung.
Yêu em tận tụy
yêu em tận tụy
dù không được trả lương
tận tụy hơn tất cả kẻ khác
làm cho chủ ba mươi năm, ngày tối đa 8 tiếng
Mọi Thứ Đều Xa Chốn Này
Hết người này đến người khác, không có ai là thằng bé con chị hết.
Lỡ như chị quên mặt nó thì sao nhỉ? Lỡ như chị nổi điên lên thì sao? Lỡ như nó đã ở đây rồi, nằm ở một trong những cái giường trẻ con kia, chị nhìn thấy nó mỗi ngày mà không nhận ra nó là con mình thì sao nhỉ? Lỡ như lâu quá thì sao nhỉ? Lỡ như trí nhớ hư hoại thì sao? Lỡ như mọi chuyện đều trắc trở
Mèo Hồng*
Điều bất ngờ là cô có một con mèo màu hồng. Biết cô nhiều ngày qua, từ ngày ở viện về, cùng một khu chung cư, cô chưa bao giờ kể là cô có nuôi một con mèo. Một con mèo hồng, điều tôi chưa từng biết
những ghi chú kỳ cục trên đám mây (kỳ 7)
Với tất cả những người đã qua đời hay đang sống, tôi thật sự cảm nhận được đó là một thế giới đồng nhất. Có thể đến một lúc nào đó văn minh nhân loại sẽ tiến đến chỗ có thể tương tác được với thế giới bên kia, như chúng ta đang nghĩ đến họ, như cách chúng ta tương tác với nhau trên mạng internet. Ký ức và tương lai dường như cùng nằm trên một mặt phẳng.
thứ ba hai mươi sáu tháng ba
điều đó chỉ xảy ra trong một đêm ngủ quên trên bờ biển
dù chỉ là một thoáng mộng
khi mở mắt ra thấy mình trên giường
Kinh Ngực
nhi nữ đồng xanh cánh trời hoa máu
khóc lặm oan khiên nát vỡ mắt người
em về nhặt hạt ru chơi
sử xanh gói lại mấy lời

New Comments