Category: Sáng Tác
Mùa thu vào thành phố ♦ Mùa thu, tình yêu và cá hồi
Sao anh không về cùng cá hồi
để em được làm những chiếc vẩy lấp lánh
em sẽ mang thai
em sẽ sanh những chiếc trứng mầu hồng ở trong dòng
suối cũ
Nó đấy!
Từ đấy tôi đã biết cách gặm cỏ và để dành nhai lại. Tôi đã biết cách tận dụng tài nguyên thiên nhiên để sinh tồn mà không cần tốn công sức lao động. Tôi, cũng từ đấy, dần dần vô sản hóa lấy chính mình.
Phải chi…
Từ buổi ấy tôi nhìn những người tôi gọi là bố mẹ ba má bằng con mắt khác. Con mắt quan sát của một người đứng nửa trong nửa ngoài, không biết vị trí của mình nằm nơi đâu. Phải chi tôi đừng sinh ra. Phải chi má tôi đồng ý ra tay giết tôi, rồi thì sao? Với ám ảnh mình là cục nợ mà mọi người phải gánh chịu, tôi xa lánh dần những người trong gia đình
Vẫn Chuyện Trên Tàu
Không phải chỉ pha chế nấu nướng cho ngon, đầu bếp cũng cần để ý văn hoá ăn uống của mỗi người và mỗi vùng nữa. Nếu đầu bếp được thủy thủ đoàn quý mến thì chuyện đố kỵ về văn hoá, chủng tộc cũng giảm đi, ít ra chỉ là bề mặt.
Có lẽ nhờ để ý học hỏi, dần dà tôi khám phá ra, không khí trên tàu vui hay buồn một phần cũng do đầu bếp, ngoài cách ăn uống khác nhau, tánh tình, ý tưởng của mỗi dân tộc cũng khác nhau và con người khó hoà hợp với nhau lắm.
Chữ
tôi giấu chúng dưới gối nằm
mùa thu thổi những chiếc lá buồn phiền bay qua cửa sổ
và trời mưa như chưa bao giờ nước nhiều đến thế
Điệu Blues & B’Lao xanh
Xe qua B’Lao. B’Lao xanh. Hồn xôn xao
Tôi xuống chỗ này
Nàng vận áo ngắn tay không ngại giá rét
Từ ban sơ gió đã tràn heo may.
dưới mái hiên ngày thu ♦ giá như đừng uống môi người
người đời lao nhanh với tốc độ vượt khói
độc tố hơi thở làm trầy xước khuôn mặt của ngày
hàng cây khước từ tiếng chim hót ban mai
những chiếc lá non chẳng muốn xanh hơn nữa
Cuối hạ chào đêm
thành phố biến dạng nhận không ra con đường
và những tượng đồng cứng đờ như hấp hối
mở sách sử vỏn vẹn còn năm ba trang mòn mỏi
đọc xong rồi khóc trên những nát nhàu
Ta sống trong một đất nước đang nằm chờ chết ♦ Vô đề
Ta sống trong một đất nước đang nằm chờ chết
nơi thiêng đường của các họa sĩ vẽ màu hồng
còn các ca sĩ thì chuyên hò nhạc đỏ.
nỗi buồn sắc tộc (2) ♦ lớn – nhỏ ♦ tháng bảy
đứa nhỏ tròn một tuổi
khi thôi nôi bốc cục xôi lớn
lớn lên thích ở nhà lớn ngồi ghế lớn
làm bánh trung thu lớn bánh tét dài chục thước
Mùi thơ
mấy mươi năm sau khúc ruột ngàn
dặm quy cố hương lại ra chợ
cũ nơi bán giấy gói thơ ngày
xưa mua một ít giấy báo có in
thơ về gói xôi
Pura Tirta Empul – vẻ đẹp của đức tin
Huyền thoại về Pura Tirta Empul có nhiều dị bản, nhưng phần lớn có liên hệ tới thần Indra. Một truyền thuyết kể rằng con quỷ Vritra một hôm chặn hết các nguồn nước và gây nên hạn hán khiến cho loài người khổ sở. Thần Indra biết tin bèn đánh cho Vritra một trận, rồi phóng tia sét xuống chỗ bây giờ là Tirta Empul làm cho nước chảy trở lại, vì thế Indra được dân coi là thần nước. Nhưng thần thoại thay đổi theo thời gian
OD và Con Chim Chết
Overdose ơi, đã đi đâu rồi?
Hay là đã đi chơi với chim?
Nếu có đi, thì phải từ từ
Rồi ta, sẽ lủi thủi theo sau.
My Overdose! Where have you been?
Or gone to play with birds?
If it …
Biển
Một căn nhà đơn sơ nhiều cửa sổ lộng gió vá ánh sáng, mái ngói đỏ, nhìn ra mặt vịnh với cái hàng rào thấp sơn xanh phủ đầy hoa dâm bụt và bông …
Bê tông
Bọn người ngoài hành tinh là những con bạch tuộc. Hay nói đúng hơn, con bạch tuộc khác, và người ngoài hành tinh con bạch tuộc khác. Ngày bé tôi thường hay chơi với những …
Ngày Dài
Tôi dậy đúng giờ. Đồng hồ báo thức chưa gõ chuông. Tôi bóc tờ lịch đầu tuần. Bữa sáng không hề cầu kỳ. Nếu tủ lạnh còn đồ nguội thì tôi khui ăn. Còn bánh …
Một bài thơ mùa hè ♦ Trên đồi Waterloo
chúng ta nói với nhau
về thời gian đã qua nhiều hơn hiện tại
bởi hiện tại như bắt đầu
và sống thật trọn vẹn mỗi phút giây
Trong tủy sống một ngày thu giãy chết
tôi vắt chân lên cổ
chạy như một con chó bị thương
qua các chấn song đêm chăng đầy gai thép
một cơn gió trái mùa xô dạt tôi vào con kênh
Q ♦ Lola
Q, hắn từ đâu
cú đập mạnh lên đầu cha tôi
mùa Hè, những tàn thuốc xám tro vương vãi
tiếng quạ buồn rầu từ những cánh đồng cỏ
Thêm ba bài thơ về cái bóng
Nghĩ cho cùng
Khi tôi chết
Đừng hỏa táng tôi
Vì như thế sẽ làm phỏng bóng
Đi. Trong một buổi sáng
Mặt trời đã khá cao phía trước, lấp lửng lưng chừng phía sau tòa cao ốc ngất ngưởng, bắt đầu trút cái xuống cái nóng nồng một ngày tháng bảy. Chàng dắt nàng. Nàng dắt chàng. Họ dắt nhau. Xiêu vẹo, lảo đảo. Quành qua Hai Bà Trưng, quẹo xuống Stafford, đi thẳng đến Triệu Đà, đụng Trần Thúc Nhẫn, băng qua khỏi Russel là đến đường Main. Thành phố loanh quanh. Buổi sáng loanh quanh, lẽo đẽo, mệt nhoài.
Vị thuyền trưởng Hy Lạp
Bộ râu quai nón tuy không rậm lắm nhưng cũng mang đến cho gương mặt sạm nắng nét hùng dũng của một vị thuyền trưởng chuyên chở dầu qua lại vùng biển Thái Bình Dương. Ông trạc 40.
– Nếu họ có chết thì chính là lỗi của các ông.
Ba đại thi sĩ về thăm quê nhà
199 năm sau, Nguyễn Du về thăm quê cũ.
Đi với Tản Đà từ bắc vào nam.
Cả hai giật mình:
Ở Thiên An Môn ♦ Đóa hoa cho mọi thế hệ
những cái chết, hay đau đớn sẽ làm giảm dân số, và sẽ giúp anh
đạt tới trạng thái du dương của cách mạng
rồi môi anh sẽ tự nhiên bật lên một chuỗi ngôn ngữ tuyệt vời:

New Comments