Home » Archive by Category

Category: Sáng Tác

MA SỐNG

31.10.2020
clip_image002_thumb.png

LTS: Trong câu chuyện dưới đây của nhà văn El Salvador Claudia Hernández, với nhan đề trong nguyên tác là Viva, thế giới của những người làm việc văn phòng có vẻ như bình thường: những mẩu chuyện phiếm hằng ngày, những vụ đuổi việc hay kiện cáo. Duy chỉ có một điều đáng ngại: những người chết vẫn tiếp tục làm việc.
Đặc biệt, khi dịch đến cuối truyện, dịch giả cảm thấy không mấy hài lòng với phần kết, nên đã tự viết một cái kết khác cho mối tình ma này, mà theo chúng tôi rất lôi cuốn, thoả đáng, và ma quái Halloween. Mời bạn đọc theo dõi một truyện ngắn với hai kết thúc, hai lựa chọn, hai hướng đi khác hẳn nhau…

Vĩnh Yên 1973

30.10.2020
clip_image002_thumb.jpg

Các sử gia tiếp tục truy tìm tông tích của Trần Thị Xuân và Nguyễn Thị Đào, vì tin chiến tranh của quá khứ vẫn hãy còn tiếp diễn ngay cả khi chiến tranh của hiện tại đã chấm dứt. Và chính chiến tranh tạo ra vũ trụ song hành với thời gian đa chiều nhưng không một ai chứng minh được phát kiến ấy.

MỘ CHÍ

28.10.2020
clip_image002_thumb.jpg

Không phải cảm đâu. Âm khí vần vũ lên cả hai chân mày đè cái mặt bà tối hù. Bà bị rồi! Cúng chưa?

– Chưa.

– Tôi đã nói cúng đi, để càng lâu thần sắc càng suy nhược, có khi quá trễ phải nhờ đến thầy mà chưa chắc gỡ được.

Mẹ Đã Gặp Ma Bao Giờ Chưa?

♦ Translated by:
28.10.2020
clip_image002_thumb.jpg

Tôi kể cho con gái tôi nghe chuyện những con ma này, bởi vì tôi muốn thành thật với con tôi. Ma không có thật, nhưng ma cũng có thật chứ? Hay gì gì như thế. Tôi không biết tôi muốn nói gì cho con gái tôi biết. Có lẽ tôi hơi khoe khoang. Tôi nói ba con ma.

Câu chuyện phía sau chùa Từ Vân

27.10.2020

Tôi thắp cho Thuỷ một nén nhang và lau khung ảnh cho thật sạch. Lúc bước ra khỏi phòng thờ vong tôi bất chợt quay lại thì thấy hình như Thuỷ nhìn theo mình bằng đôi mắt rất có hồn. Tôi lạnh rợn cả người.

Ngôi nhà ma ám

27.10.2020
VirginiaWoolf-HauntedHouse-cover_thumb.jpg

Bất cứ lúc nào thức giấc, chúng tôi đều nghe có tiếng mấy cánh cửa chuyển dời. Nghe tiếng họ đi từ phòng này sang phòng khác, tay trong tay, nơi này họ nhấc lên, chỗ kia họ mở ra, họ muốn vậy – thật là một cặp vợ chồng ma quái.

Tình Thiên Thu

26.10.2020

Thỉnh thoảng, chúng tôi thường mướn nhà với một vài gia đình bạn thân để đi nghỉ hè hay nghỉ đông. Mùa đông năm ấy, gia đình tôi cùng với gia đình một người bạn …

thuở mơ làm văn sĩ

23.10.2020

Hòa kéo tôi ngồi xuống bóng mát của một cây bàng rồi nói :

– Mình phải đổi phương pháp làm việc. Chứ giữa tớ và cậu, chẳng ai chịu ai. Viết hộc máu mồm suốt đêm, rút cục là bài đứa nào cũng bị sổ toẹt !

Tôi cãi:

– Cậu “sổ toẹt” tớ vô lý. Tớ thề với cậu là khi viết tớ không nhớ đến truyện Anh Phải Sống của Khái Hưng một tí nào.

Hòa cười:

– Cậu thề với tớ thì được, nhưng làm sao cậu thề được với trăm ngàn độc giả nếu như tác phẩm của cậu được in ra.

MÙA CHƯA XANH LÁ

23.10.2020
clip_image002_thumb.png

Tôi còn nhớ cây bút Ngọc Minh có đăng một truyện ngắn trong tờ Tuổi Ngọc với nhan đề là “Giữa Tường Trắng Lặng Câm”, trích từ bài “Ru Ta Ngậm Ngùi” của Trịnh Công Sơn. Vì muốn ra vẻ thời thượng, tôi cũng bắt chước chọn một nhan đề cho truyện ngắn của mình dựa theo lời ca của người nhạc sĩ mà tôi cũng ưa thích. Thế là truyện ngắn “Mùa Xanh Lá Vội” của tôi (trích từ bài “Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng”

Dọn Nhà

22.10.2020
Dn-Nh_thumb.jpg

Mặc dầu đây là lần đào thoát đầu tiên của chúng tôi nhưng đã là lần di chuyển thứ mười mấy từ nơi này sang nơi khác. Chưa bao giờ chúng tôi ra đi nhẹ nhàng như vậy. Không nôi mây chất cột đầy vở sách, không giường gỗ long mộng tháo bỏ đùm đề. Không soong nồi chảo quánh xỏ xâu vun cao một giỏ cần xé. Không chén kiểu, tách cổ lót rơm nâng niu trên tay xách.

thơ ngông

17.10.2020

hắn bước xuống hầm
đường đi sâu thẳm
chân nào xiêu vẹo
chữ nghĩa trào ra
bàn tay nhem nhúa

nước nguyên sơ

17.10.2020
a_thumb.jpg

Sau ngày hắn mất, mọi thứ
chợt trở nên trong suốt:
sắc thanh tơ tưởng
chữ nghĩa và đất đá
sách vở và rong rêu.

Chuyện Bé Phượng – Chương 20-21

16.10.2020

Phượng níu tay nó lại, sợ hãi: “Đừng, đừng. Ăn mày xấu hổ lắm.”

Con Cúc nhè ngay lưỡi vào sát mũi nó rồi nói:

– Xấu cái cục…c…Bộ mày tưởng trên thế gian này có một mình tao ăn mày thôi chắc.

– Nhưng từ thuở bé đến giờ tao chưa quen một đứa nào đi ăn mày cả.

– Thôi đi cô! Thế bọn mồ côi nhà các cô không phải đi xin người ta thì dễ cơm nó ở trên giời rơi xuống đó chắc.

Chuyện Bé Phượng- chương 8-10

15.10.2020

Nếu phải chọn một đứa xấu nhất trong tất cả bọn mồ côi của Cô Nhi viện này thì ai cũng phải nhắc đến con Alice. Nó lai tây đen. Mái tóc của nó xoắn tít. Mầu hung đỏ. Khuôn mặt của nó to bè, cặp mắt lồi ra, tròn và to như hai con ốc mít. Đôi môi của nó dầy tụp, không đỏ mà cũng không thâm hẳn, nhưng ngả màu tái tái.

Có một ngôi Sao Sa

14.10.2020
doll_thumb.jpg

Tiếng chuông cuối cùng vừa dứt,

lũ búp bê bắt đầu cử động.

Chúng từ các quầy, kệ

ngồi dậy,

CẮN RỨT, CHA VÀ CON | OÁN NIỆM

14.10.2020

vậy là thí chủ vẫn cố chấp cựu thù, hãm hại mãi
sẽ xẩy tay văn minh tinh thần đấy
tâm và tay người sẽ vấy đầy uất hận
thí chủ cần dũng khí đối mặt tiên tổ

nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 4

14.10.2020
1_thumb.jpg

trong một ánh chớp của sự sáng
gã nhận ra mình cũng là một phần của sự sống
từ đó
thần chết trở nên vô tư hơn nhưng không phải vì thế mà gã không tiếp tục tàn sát
cuộc sống dường như luôn được làm mới theo cách khắc nghiệt nhất.

Cánh cửa sổ mở ♦ Một chuyến đi rút ngắn

♦ Translated by:
13.10.2020
Gluck-Faithful-Cover_thumb.jpg

Bà ơi, đứa bé gái gọi, có ông kia nằm chết trên cầu thang! Mình hãy để ông ngủ, bà ta nói. Mình phải nhẹ chân bước qua thôi. Ông ta đang ở vào thời điểm trong cuộc sống mà ở đó dường như không thể quay trở lại điểm ban đầu hay đi tới điểm cuối cùng…

THEO TỪNG CÁCH RIÊNG | VÀ NGÀY THỨ TÁM ĐỨC CHÚA TRỜI MINH XỬ VỤ LY HÔN

10.10.2020
a_thumb.jpg

Ngài ban cho mẹ tôi tất cả sông, suối, kênh, rạch trên thế giới, trong khi cha tôi được phần biển, hồ, phá, vịnh, đồng bằng, đầm lầy.
Sau khi kể lể về tình yêu của mình dành cho đàn bướm chấp chới đôi cánh như thủy tinh lung linh, ca khúc nỉ non của bọn ếch nhái trong các lùm cây và phần mọng nước ngọt lịm ẩn trong những trái chanh dây, mẹ tôi cầu xin quyền có được những khu rừng già,

nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 3

2.10.2020
1_thumb.jpg

Ngày xưa
khi mọi loài muông thú cũng như con người và các đồ vật có thể hiểu tiếng nói của nhau
có một cây đàn violon biết nhậu
mỗi sáng nó uống cả ngàn mét khối nắng
trời có bao nhiêu gió nó nuốt hết bấy nhiêu
đến chiều tối nó la cà trong các quán xá

Những Người Áo Trắng- Phần Thứ Hai – Chương II

1.10.2020

Tự nhiên tôi lại nghĩ đến chàng thanh niên hồi sáng. Ngày hôm ấy về, tôi đã soi mặt vào tấm kính cửa rồi tự hỏi không hiểu mặt tôi lúc đó có được tự nhiên không. Tôi thử lại vài dáng điệu của tôi lúc gặp chàng và tôi thấy tự mãn. Nhiều lúc tôi lo sợ cho cái tâm trạng ấy. Tôi yêu ư?

Những Người Áo Trắng- Phần Thứ Nhất- Chương I

1.10.2020

Chúng tôi đồng cảnh ngộ mồ côi như vậy cả. Nhưng chúng tôi còn hơn con bé bên kia. Bởi vì chúng tôi đã quên được, hay đúng hơn là đã vượt được quãng thời gian đầu tiên đau khổ nhất. Còn nó, nó vẫn còn nhớ mẹ, nhớ chị Loan của nó. Cho đến bao giờ nó mới quên được mẹ nó và chị nó đi. Nghĩ đến điều đó, tôi thấy thật là mai mỉa.

Tiếng Kèn

29.09.2020
clip_image001_thumb.jpg

Gã mù. Sự mù lòa không tương xứng với vẻ võ biền nên trông gã có vẻ tội nghiệp. Hình như ngày trước gã đã đi lính. Hình như gã đã bị hỏng mắt sau một cuộc hành quân. Hình như vợ gã đã bỏ, để bây giờ gã sống lủi thủi độc một thân mình giữa thành phố chen chúc chật chội này. Lai lịch của gã mù mờ về những dữ kiện “hình như” theo kiểu đó.

tháng mười, buồn cười ta thật điên rồ

28.09.2020

tháng mười, những hồn thơ nhàn nhã
thường mang căn bệnh oái oăm thích thú được cô đơn
thèm ngậm hạt mưa bay chạnh lòng bi ai mùa thu tắt thở
xa xỉ chăng, tâm hồn như sợi khói hoang vu

Chiếc Áo Tây Vàng

24.09.2020

Thiếu nữ cảm thấy những móng sắc của bà ta bấu cứng lấy da thịt mình. Ngay khi đó thì nàng biết mình vừa làm một chuyện sai lầm. Nàng đã tiếc cái áo một cách dại dột nên thay vì bỏ chạy đi, nàng đã xông tới.

lăn lộn với Rorschach

24.09.2020
f0f7f620141b11e96cc5b6d248fb91b4_thumb.jpg

hắn cứ càm ràm về những ẩn dụ dát đủ ve chai lấp lánh
trong lúc tôi nở phình hiện nguyên hình
hỗn loạn diễn dịch mùi ham muốn lưng chừng
bén góc từng lá bài tưởng chừng như bất phân bất bại

NU NA NU NỐNG – XỨ MÊMAN | Kỳ 2

21.09.2020
1_thumb.jpg

gã chăn bò lúc ấy mới tỏ ra mình cũng là người hiểu biết nói
các bậc thánh nhân đã dạy bảo con người hãy sống hồn nhiên như cây cỏ mây trời
thượng đế dưới dạng một ông lão cười nói
đấy là các ông thánh nói
không phải ta
mi đừng quên
các ông thánh cũng phải ăn

Vài Khuôn Mặt ở Sài Gòn…..gần 40 Năm Trước (trích đoạn truyện dài Mồ Hôi Của Đá)

21.09.2020
clip_image001_thumb.jpg

Tuy nhiên Nguyệt cũng đủ thông minh để nhận thấy chẳng có tình thân thiết đúng nghĩa nào nẩy nở được trong xã hội này. Mỗi người tự đi trên sợi dây của chính mình. Kẻ tốt lành thì cố kìm giữ cho đứng vững, kẻ bất lư­ơng thì tệ mạt hơn, còn tìm cách xô ngã người khác để giành chỗ rộng thêm cho mình.

Nguyệt vụt tìm ra nguồn gốc của những cơn sợ hãi vẩn vơ của mình. Nó đúng là cái cảm giác của một kẻ thấy rõ mình đang đứng trên một sợi dây căng mà lại không phải là một kẻ chuyên nghiệp đi dây.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)