Category: Sáng Tác
Trăng màu mận chín
Bỗng người đàn ông quay lại. Suzanne. Anh ta reo lên. Tim đập rộn ràng, cô cố trấn tĩnh, từ từ quay lại. Nước mắt cô ứa ra.
Tất nhiên đó chỉ là sự tưởng tượng của cô. Anh không reo lên như vậy.
những kẻ săn mây | the cloud hunters
người Tây thấy Chúa múa quanh Đức Mẹ
trẻ nhỏ thấy thuyền buồm, mũ trùm, chó con, bánh ngọt
người lớn nhận diện chiếc dù mù khói
nhắc nhở kéo cửa kính xe chắn quá khứ
the Westerners see Jesus & the Virgin Mary
children see a boat, a bonnet, a puppy, a cookie…
adults see a parachute of smoke and a reminder to roll up the windows to their past
Thu không êm đềm
Anvy buồn thiu vì sự ra đi đột ngột của ông Caron. Vừa mới gặp ông trước đó mấy ngày, giờ đã không còn nữa rồi.
Trong đám tang, không thấy chân dung người quá cố, chỉ có một cái hòm gỗ màu ván ép, mọi người (phụ huynh, học sinh, nhân viên nhạc viện, thân bằng quyền thuộc) đến ghi vài lời hoăc vẽ vài nét trên nắp quan tài.
Bảy chú vịt con
Nhiệm vụ được coi như hoàn tất. Bảy chú vịt con được trao lại cho tôi. Chúng nằm gọn trong một thùng giấy trong phòng làm việc của tôi, bên cạnh có bát nước và mấy mẩu bánh mì chị Yến xé vụn bỏ vào. Khi hỏi thăm những tay nghề chuyên cứu vịt ở sở, chúng tôi được cố vấn là đừng trả chúng lại cho bà vịt mẹ
ý tưởng đi ngược mùa đông
mùa đông, ta chẳng cần điều mặc khải
chỉ biết có một thiên đường trầm uất mùi tử khí pha trộn ánh sáng nhập nhòe
tấm thiệp giáng sinh hôm qua bị giam vào ngục đá
Thằng Mọi Đen Không Là Con Của Chúa!
Hai đứa trẻ mò mẫm trong bóng tối. Cái bóng nhỏ bé loắt choắt của thằng bé mộng du lướt nhanh và đậu xuống chiếc giường gỗ ọp ẹp của nó. Trong đầu nó vẫn xào xáo những ý nghĩ ngầu đục. Nó không thích ai gọi nó là thằng mọi đen, dù da nó đen như thể lúc sinh ra bà mụ đã lấy nhọ nồi quệt khắp thân thể nó để chữa bệnh hoặc đánh đuổi tà ma gì đó, rồi quên tắm rửa cho nó.
Giả Như
một lệch hướng trong mối quan hệ của chúng ta và những chữ cưu mang,
sự quan tâm giúp chúng ta xử sự. Tôi đang đây, không một nhún vai,
đang cố gắng hiểu, làm cách nào để những gì tôi muốn
và những gì tôi muốn từ người
cùng sóng vai —
nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 7
Không phải là ngày xửa ngày xưa
mà ở một tương lai cũng không xa lắm
con người chế tạo được những con-vật-người để phục vụ mình như một thứ nô lệ
và cũng đến một ngày
chuyện cổ tích
niềm tin mù quáng của cô bé quàng khăn đỏ
sự bất lực của bà ngoại đang nằm trong cái bụng căng tròn
Một Khoảnh Đời Thường
Kịch một màn của NHẬT TIẾN
NHÂN VẬT
– Ông PHONG: 55 tuổi (Thiếu tá, Quận Uỷ)
– BÌNH: 28 tuổi (con trai ông Phong)
– YẾN: 20 tuổi (con gái ông Phong)
– BÁI: 36 tuổi (Công nhân viên …
BỜ DỐC- Kịch bốn màn năm cảnh
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (nhắm nghiền hai mắt, miệng lẩm nhẩm): Kính lạy hương hồn ông Albert Camus, sống khôn thác thiêng. Xin kính mời ông về đây chứng giám cho lòng thành của tôi và nhập vào con cơ này để tôi xin được hầu chuyện cùng ông.
Một lúc sau, người đàn ông cảm thấy có một luồng điện chạy rần rần trong cơ thể, rồi cuối cùng chuyền xuống cánh tay phải của ông. Con cơ bắt đầu chuyển động. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu rền rĩ khắp nghĩa trang.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (giọng kính cẩn): Thưa hồn, hồn có phải là nhà văn Albert Camus không ạ?
Mao ở Vũ Hán
Ông nhìn thấy cái bụng của một người đàn bà sắp sinh vẫn còn đáp ứng cuồng nhiệt, cái chóp cao nhất của nó, lượn quẫy đạp của đứa bé muốn thoát ra, cái rốn phập phồng, ngửi được mùi tinh dịch của mình, mùi của một loài dịch bệnh được ông gieo xuống ở Vũ Hán đêm qua, sẽ được nuôi cấy nhiều năm ….
Một chính mình tốt hơn
Tôi là một con nhện có cái bụng vô tận.
Ở mọi nơi. Trước thời đại. Tối tân. Đến một ngày kia rừng sẽ chạy bằng điện.
Lò vi ba của bạn sẽ có bộ não nhanh hơn não của bạn. Tủ lạnh của bạn sẽ cho bạn biết những gì chúng tôi quyết định là bạn cần biết.
Ma về làng
Ngoài mấy lùm tre. Ma bắt họ rồi nhốt họ trong đó, mày không nghe họ rên rỉ buổi tối à. Mà thật, có nhiều tối, tôi đi ngang lùm tre gần nhà nội, với người lớn, tôi nghe tiếng kẽo kẹt từ trong đó. Tôi nghĩ, chắc họ bị ma ám rồi nghẹn giọng, không nói tiếng người được. Tôi thấy sợ.
Mất Tích trong Viện Bảo Tàng
Tôi tự nhủ rằng đây là cảnh thật. Tôi đang ngồi cà phê với một người có thật. Một di vật sống. Mọi thứ đều là thật. Cái bảo tàng này đương nhiên thật. Tôi có thật. Cảm giác không thật này cũng là thật nốt. Rõ ràng là thế. Tuy có cái gì lạc điệu và buồn bã toát ra từ nơi chốn này
PHẬN NGƯỜI TRONG CÕI ẢO
Tiểu sử của Đạo Nữ khá nhiều bí ẩn, cách tu hành lạ lùng, phong thái kẻ tu hành nửa ma nửa Phật, tỉnh tỉnh mơ mơ, cũng là đặc điểm quyến rũ bá tánh hiếu kỳ. Cái khuôn phép, cái khuôn vàng thước ngọc lắm khi làm con người chán nản, muốn phá bỏ, vượt ngoài. Là tìm tới cái lạ, chỗ ma ám quỷ hiện hình.
nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 6
Một hôm bọn quỷ sứ dẫn tới trước mặt diêm vương một kẻ mới qua đời
đó là một kẻ khác thường
hình dạng không ra người cũng không ra thú
chỉ có đôi mắt cho biết hắn cũng có linh hồn
vì thế hắn thuộc về diêm vương
tôi nên viết, tuyết | nhật ký với đôi mắt nhắm
Nóng tháng tám xuyên qua tôi vào tận xương tủy. Ruồi nữa. Và bộ đồ ngủ vá víu của anh. Anh phải bán chiếc đồng hồ vàng của mình cho một người hàng xóm. . . Chẳng bao lâu nữa, cuộc đời của anh sẽ kết thúc. Ngồi ở mép giường, anh thở dốc. . . Anh xin tôi một điếu thuốc.
sao đời chẳng như là giấc mơ chớp nhoáng đêm qua?
không ai có thể điều tra được trump đã tự sát bằng cách nào, nhưng trump để lại mảnh giấy viết tay bằng máu đặt trên laptop của hunter biden: “hãy để lịch sử phán xét tôi.”
phiên bản
lấy vợ là lấy một người vợ, chứ không phải là lấy một người tình làm vợ. Mãi khá lâu về sau khi con cái và Nguyện và chàng kết dính nhau thành một khối bê tông cốt sắt, chàng mới cảm nhận hết cái khác nhau của hai điều trông rất giống nhau này. Mà lúc đó thì tốt xấu đúng sai đều đã hòa tan vào nhau như nước sôi dội vào nước đá rồi.
nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 5
Hồi ấy
khi con người chết đi
linh hồn họ vẫn tồn tại dưới hình dạng một cái bóng
cái bóng của người đã chết và người đương sống vẫn nhìn thấy nhau
tuy cái bóng không thể làm được gì ngoài việc đi lại
CHIẾC VÒNG ĐÁ TÍM
cô đi kiếm cái gương rồi xoay qua xoay lại nhìn ngắm mình trong gương. Nhưng Kim bỗng giật mình vì rõ ràng trong gương có phản chiếu hình ảnh một cô gái tóc dài, mặc chiếc áo đầm dài màu tím đang đứng nhìn Kim đăm đăm. Kim quay ngoắt người lại nhưng hoàn toàn không thấy ai.
Mảnh vải hoa lốm đốm
Giữa đồng không mông quạnh không một bóng người thì lấy ai mà cứu mình. Vũ chấp chới hai tay gần tuyệt vọng. Anh bám vào miệng hố trèo lên thì đất lại lở ra, Vũ càng sụp xuống sâu hơn. Anh không dám động đậy nữa.
Xe
Vì tôi đã rơi xuống sâu quá rồi hay vì xe đã chạy mất mà tôi thấy đỉnh rìa vực trơ trọi thế kia. Mắt tôi nghỉm vào đáy vực và tôi thấy mình như bị hút vào chốn hư không. Một khe sáng phải không. Tôi lấy ngón tay chọc vào, rồi xé ra. Màn ánh sáng khoét rộng. Tôi xé thêm.
MA
Cần nhớ bao giờ bạn cũng gặp ma một mình, dù đi trên đường đêm tối, qua bãi tha ma, hay đang nằm trên giường, nhìn đăm đăm vào vách, nó hiện ra ở đó. Ngay cả khi bạn đi giữa những người khác, sẽ không ai nhìn thấy nó, ngoại trừ bạn.
Mưa sao băng
Những màn ảo thuật thì cũng bình thường như từng thấy mọi nơi. Cây gậy hóa thành bó hoa, chim bồ câu, thỏ trong lồng, thỏ dưới nón, cưa người làm ba, ngay cả làm thân người bay lên cao không chạm đất, …Tuy nhiên, tôi, cũng như đa số người trong phố, đều tò mò vì tờ bích chương quảng cáo, lồng trong khung kính bên ngoài, cho hay đêm cuối cùng sẽ có một màn diễn mới lạ, và chỉ trong đêm cuối thôi.

New Comments