Category: Sáng Tác
Khi tôi gặp ba… ♦ Không đáng… ♦ Tết Trung Thu
Khi tôi gặp ba lần đầu,
ông trông như một con mèo Ai Cập;
gầy, dáo dác tìm đồ ăn, và khắc khổ,
vừa được thả khỏi trại tù Việt Cộng.
Tiểu Khải Huyền – phần 2
Hụt hẫng, Rysio lùi ra phía cửa. “Không có dấu chấm câu làm cậu khó chịu à?” hắn hỏi một cách gượng gạo.
“Nếu anh dùng dấu chấm câu, biết đâu mình sẽ không phải trình diễn màn chết chóc ở đất nước này.”
Một tràng sấm rì rầm vang động từ đầu này tới đầu kia thành phố.
Đời nghiêng bóng sầu
Bên lề chữ nghĩa đâu đâu
Vòng tay là những cùm đau cực hình
Từ khi thay mạch buồng tim
Thấy trong khổ hạnh dậy niềm tin vui
Tiểu Khải Huyền – phần 1
Tận thế đã đến rồi đây. Nó đang đến, nó đang lết dần đến, hay đúng hơn, nó là ngày tàn mạt của thế giới riêng tôi, cái điều đang lén lút đổ ập lên tôi. Chung cuộc thế giới của riêng tôi. Nhưng trước khi vũ trụ tôi sụp đổ thành đá vụn, tan rã thành những nguyên tử, bùng nổ vào hư vô…
Trời hỡi!
cô nắm tất cả về trịnh [chữ của cô] anh đồ, cô có thể kể ngày này sang ngày khác về trịnh (. . .) thuộc lời hầu hết các ca khúc mà anh thậm chí đến nhan đề của chúng cũng mù tịt và, lúc biết anh thứ gà mờ về trịnh cô đâm thất vọng [anh nhớ như in ánh nhìn cô chiếu vào anh căm thù…
Đám Tang Hồn Ma
Đứa bé cầm lấy, ngơ ngác nhìn, ném thẳng bình sữa vào mặt nàng. Nàng nghiêng mình né. Bình sữa xoáy tròn trên không trung, đập mạnh vào bức tường, vụn tan thành từng mảnh thủy tinh nho nhỏ sắc nhọn. Sữa trắng đổ mồ hôi loang lổ lăn dài những dòng máu đỏ.
Giấc mơ treo
những đớn hèn vũ trang tận răng
khua lên gậy gộc đánh vào lòng yêu nước
những con người lặng thầm tiến bước
thương hiệu
tôi dựng bảng tên này
mỗi người đi qua xin gõ 3 lần
cho sản phẩm trồi đầu ra
[ không phải là chế tạo thơ ca
như anh bạn đã một thời biến tấu ]
Con mắt chiều
Điệu đàng con mắt chiều
sóng soài
cỏ mượt trượt nhẹ
những nụ hôn treo cổ những
lời hứa vội
Tôi Sẽ Mở Cửa, Đội Mũ Và Bước Đi
có khi tôi thấy mình giống như một chiếc xe hơi chạy mãi không bao giờ ngừng
(tôi rất muốn ngừng nhưng không thể ngừng được)
tôi có một chiếc mũ bằng vải và tôi cũng có mùi thơm của hoa táo dại
chờ, đợi một tin vui(!) khác, tự phát ♦ khản
chiều tối thứ bảy, xứ người
ngồi đây chờ từng giây phút
của sáng chủ nhật việt nam
của rào cản, rình rập, chộp bắt . . .
tức là có biểu tình
Country
a country crushed
whitened thrown out packaged cut grafted discarded burned hauled away
wrapped
staying put in oblivion
Phố Tàu, chiều sử gợi
Đến ngưỡng giới hạn của tầm nhìn, khuôn mặt ấy bỗng tưng bật lên cao rồi lại tiếp tục rơi theo lộ trình cũ. Đều đặn. Lập đi lập lại không mỏi mệt. Với lời thúc dục bên tai âm âm như tiếng vọng trong chum đầy nước: “Nói đi! Nói đi!” Kể gì bây giờ?
niềm hy vọng trong bầu trời mê sảng
chiếc bong bóng vỡ tan trong bầu trời mê sảng
mang theo chút hy vọng dịu dàng
đợi gì
ngày vỡ tiếng
Tiếng chim mùa hạ
Có người từ biển đi về
Mang bao tủi hận đau thương
Con thuyền đánh cá bị đâm lủng
Những lỗ thủng căm hờn
gà trống ♦ thơ ư? ♦ tháng 5
đêm qua nói gì với nhau
trời tròn ò ó o
ngôn ngữ của gà trống là con gà mái
là hạt thóc
là vùng trời diều hâu
phù chú mùa xuân
có thể nào ra đi? trọn gói nổi chìm
mây xốc nách và biển dằn sóng
bảo hành chiếc nạng rừng
trèo cây xuân thống núi
Trường Sa, Fukushima!
đi dọc bờ sông Potomac
mưa rơi trên những cành hoa
như nước mắt rơi ở Fukushima
như nước mắt rơi ở Trường Sa
Yêu nước
Yêu nước – không biết cách yêu
Khác gì quân hại nước
Chỉ có nhân dân không màng quyền tước
Mới yêu nước chí tình trong nỗi đớn đau
Bẫy tiếng
Tấm áo lá mục nát í ới
nhúng nước bùn lên chảy rối
người chổng ngược bụng dây tung xa thắt vòng tấm màng nhện
những con chim đang hót lặng câm dập vo đáy lòng.
Khuôn mặt mang tên Xu Thế
Tao đã chán cái bản mặt này lắm rồi. Tao muốn thay đổi. Mày thì làm sao hiểu được. Mày chỉ là cái bóng của tao. Lúc nào mày cũng bám theo tao, chán ngấy. Khi tao có khuôn mặt mới thì mày sẽ không tồn tại nữa.
Tao đã làm gì cho mày? Chẳng làm gì cả. Tao không muốn mất mày. Rồi mày sẽ quen. Ngày mai…
bắt đầu từ hôm nay
một chủ nhật hay nhiều chủ nhật
một nắm tay bất khuất hay nhiều cánh tay tranh đấu
một băng vải xuống đường hay nhiều biểu ngữ đứng dậy
một ngón tay phản kháng hay nhiều mỏ neo bất mãn
đi theo những buồn vui của Mục
nụ cười đã từng đánh rơi vào cốc nước
ngày ta mời nhau vội vã ở ven đường
khiến con ong ruồi
giữa mùa mật đã sa chân

New Comments