Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Điệu đàn lãng quên

0 comment ♦ 19.10.2010

 

 

 

Khi quấn áo tiễn đưa những trận mưa ủ dột cuối cùng
Không cần phải bỏ rơi em gái da vàng với mái tóc nhuộm nâu
Và nhịp rên ủy mị dưới tòa nhà dâm ô nổi tiếng

Vì tất cả hiện hữu này đều nằm trong mâm cơm của chúa
Kể cả bãi nước bọt của nàng gái ăn sương

Không cần phải nhỏ to với nhau rằng gió bấc đã làm héo quắt da em
Vì nấm vẫn mọc quanh bia mộ
Vì những chiếc bánh vẫn nằm gọn đẹp bên hoa quả trong đêm giao thừa nghi ngút khói.
Người nông dân húp đầy canh măng nóng
Đến khi cổ họng căng cứng và nổ tung như chùm bong bóng hòa bình

Những chòm sao rủ nhau tự vẫn dưới lòng sông lam:
Sao Liệp Hộ, sao Kim Ngưu, sao Thất Nữ
Hàng triệu con tinh trùng của thượng đế dâng tặng cho trăng
Dãy núi nhọc nhằn đẻ ra đại dương
Nhăn mềm bụng sóng

Người nhạc sĩ đã đi qua, và thả xuống biển cây dương cầm
Người ta nói nó thuộc về cung đô trưởng
Nhưng nó trôi về chỗ câm nín bàng hoàng
Của thị giác ngây thơ

Một ánh chớp nhìn ra tôi
Dưới ngọn gió lang thang
Dưới cánh đồng của họ
Họ tần tảo bán thân cho lúa
Họ gọi Việt Nam dễ dàng như gọi mẹ
Không cần phải nặn óc để nghĩ ra những danh từ

Tôi yêu em, quán vắng, cây bàng, cơn giông, khói lạnh
Những cành cây teo tóp sẽ không đủ sức làm nên tiếng sủa bậy
Chuyến xe sẽ trôi qua con đường đã thấm ướt áo em
Nơi em sẽ cởi áo khoe ngực căng mềm
Cặp vú tròn như hai lò gạch
Sưởi ấm khắp giường đêm . . .

Ôi!
Nếu đời không có vú
Thì bài thơ chỉ còn là chiếc lá héo
Những chiếc lá héo lọt vào ống nước khô
Không phải máng nước đâu (chẳng lãng mạn được thế)
Và những người lính đập đầu vào nhau
Mà hát
Hát, hát, hát . . .  
Ủa sao không hát nữa đi?

Họ hiểu mình bằng cách lột hết trang phục
Để chỉ nhận ra là mình đang ở truồng, và lạnh
Cảm thấy chưng hửng, họ bắt đầu chủ trương câm miệng
Nhưng cái quần vải thô đã sáng tạo ra điều đó trước tiên
Hỡi ơi!
Họ dứt sữa vì ngỡ rằng mình dứt sữa

Tôi hẹn em lâu rồi
Tôi lỡ hẹn cũng lâu
Tôi bỏ sót trong não mình một viên sạn
Nó vẫn làm tôi rợn người khi gối đầu sai tư thế

Giấc ngủ là cánh diều không dây
Nhưng thay vì rớt
Nó lại không bao giờ nằm trong tầm với của những ngón tay
Những ngón tay sinh ra làm gì?
Nếu không phải để đếm những lần lỡ giết người và
Giấu xác vào bữa tiệc say khướt của các thiên thần?

Em mang đến cho đời những viên ma túy lỏng
Nhưng chẳng thằng bụng phệ nào dám bắt bớ em
Chẳng thằng mặt lạnh nào chưa từng muốn dắt em
Chẳng thằng lương thiện nào chưa từng nhắm mắt ngó em
Em mang đến cho đời
Những viên ma túy lỏng.

Không cần phải làm ngơ với những kỷ vật súc sanh
Những cành đào mất gốc co cụm thân mình trong sương sớm
Tôi sẽ lại thấy vui
Khi thăm chợ hoa xuân Hàng Lược
Để thấy những cô gái quê mùa quấn vải màu mè quanh cổ
Họ bận áo len hồng
Đứng tựa vào chiếc xe đạp màu xanh

Và mọi thứ sẽ lại là
Lần đầu hò hẹn . . .

 

 

 

.

Articles by Trần Khiêm

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)