Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chùa cổ vắng người thăm ♦ Đỗ Mục

0 comment ♦ 9.09.2010

 

 

 

Chùa cổ vắng người thăm

 

Lắng nghe âm thanh dơi
Bay lần lượt vào phòng

Tôi về qua chỗ ấy
Và tự vẫn ngàn năm
Và tự vẫn ngàn năm

Đầu giường, cá chết trôi
Con chim hót trên trời
Con rắn cười phẳng lặng
Gió đông quấn chăn ngồi

Tôi bay qua sương sa
Tôi bay qua núi đồi
Thành cũ không có vua
Dưới hào, nước ngủ trưa

Em uống một giọt trà
Em giận hờn phiến đá
Đoàn tàu qua đồng lúa
Đoàn người hát buồn câm

Khi em ngồi bên tôi
Gục đầu tóc, nghỉ ngơi
Khi em mỉm môi cười
Giữa giấc mơ biếng lười

Những oan hồn không tuổi
Tôi đã chết bao lâu?
Tháng nào trời mưa ngâu

Em cỡi con nòng nọc
Bơi qua xứ ao nhà
Tôi làm bạn với ma
Tôi làm tình với ma

Trắng hàm răng em nhé!
Và hãy kể cho tôi
Và hãy để cho tôi

Cho tôi một vùng trời
Cho tôi một dòng suối
Cho tôi một tiếng nói . . .

Tháng mười hai, gió xoáy
Về ôm khít lưng rằm
Bầy dơi lạc vào phòng
Chùa cổ vắng người thăm.

 

 

 

Đỗ Mục

 

Dài phố lêu thêu bước ngủ mê
Gối trăng sấp mặt gái đi về
Ta về cung điện yêu vừa nửa
Một nửa giành cho cung nữ đi

Mười năm chết giấc nổ con ngươi
Lỗ mắt lỗ môi lỗ trên người
Một mai sực nhớ đồi hoa rộng
Luống thẹn chiều thu em gái ơi!

Em khóc là lá rụng ngút ngàn
Ta đi là nghe tiếng sột soạt
Vén váy một lần em ngó ta
Trận mưa phờ phỉnh vuốt lông da

Ngày xưa có một mầm cây nhỏ
Đã lớn dần dần dưới bóng râm
Một hôm có hoa và có quả
Em vừa mới chớm tuổi mười lăm

Ta yêu chị Hằng một cách ngu
Hỡi ôi! Nàng rất, rất sương mù
Ta yêu chị Hằng, khôn chết mẹ
Nàng bị ta lừa suốt thiên thu

Ta cỡi con trâu, bỏ dọc đàng
Kỷ niệm lầu xa hộp phấn son
Mưa rớt đường vắng kêu lộp độp
Hồn em hòa nhịp với hồn oan

Hồn oan hòa nhịp mùa ly loạn
Cư xá trang hoàng mộng nấm măng
Xanh tre tốt lúa rằm hoa sữa
Nồng nặc thơm như vú vừa mằng

Mười năm vua chúa đều di tản
Ta cải trang làm phận lính canh
Ngồi giữ thành không, không có cửa
Mỗi tối nằm nghe khúc Hậu Đình

Mỗi tối nằm nghe gió cựa mình
Lá liễu mỗi chiều rụng tiu nguỷu
Mỗi trưa buồn thỉu, thỉu buồn thiu
Mỗi sớm chim khuyên lộn tiếng kêu

Một bữa, chẳng nhớ buổi hay mùa
Trái khế ngọt và trái khế chua
Ta rủ em chơi, chơi tài xỉu
Em đoán một hồi, thua sạch trơn

Em nợ ta hết cả thân người
Nhưng ta thấy tội, chẳng nỡ đòi
Ta chẳng đòi, nhưng em chẳng chịu
Chẳng đành, ta lãnh nợ giùm em . . .

Mười năm xúng xính hoa cùng bướm
Thêu thùa mỏi lưng một cơn say
Em chết dọc đàng mưa sấp ngửa
Bỏ lại đời ta cặp lông mày

Cư xá hoang mang mộng lúa non
Trâu về nhớ cỏ mọc đồi thon
Ta đi nhớ tiếng kêu kỳ quặc
Của một giường trăng sắc đỏ lòm

Ta đi nhớ tiếng kêu kỳ cục
Của một gầm trời sấm bể vang
Vua bị sét đánh, điên vừa nửa
Phi tần nửa khóc, nửa cười khan . . .

 

 

 

.

Articles by Trần Khiêm

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)