Đứa con gái dần tan biến
Trên những đường sông đỏ phù sa
Ở nơi ngày xưa vẫn vọng về trong giấc mơ quay cuồng tím ngắt
Vệt máu yêu đương lem lấm chân cầu
Con thuyền trôi
Giở màn trời ký ức ra và gợi nhắc những cái tên
Không còn có thể thốt liên hồi
Ta đã có nhiều đêm yên ngủ
Không cuộc tình
Không hứa hẹn
Nụ cười của nàng tiên mắc đọa
Đã mịt mù chung với bụi thời gian
Linh hồn ta trở mình trên sông cuộn chảy
Lác đác sà xuống thân cầu
Ta muốn thả rơi vài giọt mơ ước hão huyền
Để cho dòng nước bớt cô đơn
Trận nắng dội mùa thu lên đôi chân lênh đênh
Đường chân trời thẫn thờ một giây chói lóa
Ta bỏ lại nơi chiếc cầu bé nhỏ
Nỗi nhớ về em tự trầm dưới dòng sông trôi mông mênh…
2009
.