tôi vo mặt trời
phía sau cánh cửa mỗi hôm khép lại một nghĩa chữ
trang giấy ngoằn ngoèo những tia chớp và gạch chéo
hương thơm từ bó hoa trên bàn
chợt vo năm tháng lại
ném ra ngoài nhan sắc
tôi vo mình
bằng hạt gạo nắng mưa trong chiếc nồi làng tôi
đục ngầu ký ức
gạo thơm hương con gái, đứa con gái bỏ làng
bỏ nhà quê tôi đi
vầng trăng vo mãi không tròn
hạt gạo gầy nhớ nước giếng
đêm qua ai vấp chân đổ vung vãi gốc trứng cá sau hè
tôi vo cái nhìn thất lạc
mảnh hồn quê như dải mây trắng
vo lại màu trời
xanh ve
vo…
tôi vo từng ý nghĩ vo đêm
em là hạt nhớ dịu mềm
và cỏ vẫn thế,cỏ là kẻ mất quê hương trong chiếc vườn xinh xắn
nhiều lúc muốn trườn lên khỏi đế giày
(dẫu đế giày êm nhẹ vẫn làm cỏ khóc ướt !)
còn tôi
kẻ lang thang trên chính bàn tay cày ruộng của mình
sần chai ý tưởng
oàm oạp bàn chân nông phu
làm sao hát bằng giấc mơ thằng bé !
sừng trâu,
và mặt trời cánh cò bay chấp chới
tôi vo chiếc bóng mình khi thắp những ý nghĩ về chúng !