Cánh đêm phủ trùm vũng nước.
Dưới trăng vòng tôi mường thấy được
gương mặt người giữa đám cá con
và những sao nhỏ mang tiếng vọng. Trong gió đêm
vũng nước sáng thủy tinh.
Trong đó, mắt người đang mở.
Chúng mang một trí nhớ quen thuộc, như thể
chúng ta đã có cùng tuổi thơ. Những ngựa con
đã gặm cỏ trên đồi, ngựa có màu
xám với vết trắng. Bây giờ
chúng gặm chung với kẻ chết, đợi chờ
như trẻ nhỏ dưới giáp ngực đá,
tỉnh sáng và bất lực:
Những ngọn đồi, xa xôi, lớn dậy
đen hơn tuổi nhỏ.
Người nghĩ đến gì, nằm quá yên
cạnh bờ nước? Những lúc người như thế
tôi muốn gần gũi, nhưng lại thôi, biết rằng
trong một đời sống trước chúng ta mang chung dòng máu.
Night covers the pond with its wing.
Under the ringed moon I can make out
your face swimming among minnows and the small
echoing stars. In the night air
the surface of the pond is metal.
Within, your eyes are open. They contain
a memory I recognize, as though
we had been children together. Our ponies
grazed on the hill, they were gray
with white markings. Now they graze
with the dead who wait
like children under their granite breastplates,
lucid and helpless:
The hills are far away. They rise up
blacker than childhood.
What do you think of, lying so quietly
by the water? When you look that way I want
to touch you, but do not, seeing
as in another life we were of the same blood.
Từ tập thơ Căn nhà trên vũng lầy (The House on the Marshland, 1975)