Bài thơ này dính đến ngôn ngữ trên một tầng phẳng rất mỏng.
Hãy nhìn nó nói với em. Em nhìn ra cửa sổ
Hoặc làm bộ ngó lơ. Em có nó nhưng em không có nó.
Em vuột mất nó, nó vuột mất em. Em và nó vuột mất nhau.
Bài thơ buồn vì muốn là của em, nhưng không thể.
Tầng phẳng là gì? Nó là điều đó và những điều khác,
Mang cả hệ thống những điều đó vào trò chơi. Trò chơi?
À, thực ra, đúng vậy, nhưng tôi cho rằng trò chơi là
Một điều ở ngoài sâu xa hơn, một dạng vai trò mơ ước,
Như trong việc chia cấp độ đẹp của những ngày dài tháng Tám
Không có chứng minh. Không giới hạn. Và trước khi em nhận biết nó
Nó mất hút trong hơi nước và tiếng lạch cạch của máy chữ.
Nó đã được chơi một lần nữa. Tôi nghĩ em chỉ hiện hữu
Để đùa cho tôi làm, ở tầng của em, và rồi em không ở đó
Hoặc đã có một thái độ khác. Và bài thơ
đã đặt tôi nhẹ xuống bên em. Bài thơ là em.
Theo nguyên tác tiếng Anh “Paradoxes and Oxymorons” trong John Ashbery, Selected Poems (New York: Viking Penguin, 1985)
.