vào ngày kỷ niệm năm năm đi làm
tôi viết một bài thơ tình
vào ngày lễ tình nhân
tôi viết bài thơ ngợi ca lao động
trong văn phòng làm việc
tôi viết bài thơ về một phút hoan lạc ngắn ngủi
khi nằm trên giường riêng
tôi viết bài ai điếu cho lưỡi dao rọc giấy đã bị cùn
em hỏi tôi thay vì vậy
sao tôi không viết bài thơ chào mừng lưỡi dao mới
những tờ giấy gập đôi từ nay sẽ tách rời nhau dễ dàng hơn
sao tôi không mơ một cách hợp lý
về em, về lưỡi dao, ngày kỷ niệm lao động, ngày lễ tình nhân
nhưng tôi thấy em trong ngày kỷ niệm lao động
thấy lưỡi dao trong ngày lễ tình nhân
tôi nói những điều riêng tư trong khán phòng đông người
rồi thuyết trình về vấn đề phổ quát trong phòng mình
cũng như ăn trưa cùng các nhân vật trong rạp chiếu phim
hay xem phim trong nhà bếp cùng lũ kiến bò trên thức ăn vụn còn sót lại vào buổi sáng
tôi ngủ trong công viên và chơi trò đu quay trong phòng ngủ
khi bánh xe tròn đưa tôi đến điểm cao nhất có thể
tôi nhìn những gạch nền như thấy vài bản sao của chính em
năm phút trước em nói với tôi điều gì đó về tình yêu
mười năm sau tôi mới nghe được điều gì đó về cuộc sống
ngày và đêm như những bậc thang nối tiếp
với thời gian là từng viên gạch đặt khít vào nhau
không thể chừa dù chỉ một khoảng hở
như bài thơ này không ngắt đoạn
nên vào ngày kỉ niệm năm năm đi làm
tôi đã viết một bài thơ tình
.