Thành phố nằm im trong đêm nghe góc buồn, nhỏ
chờ hơi ấm xa xăm
còi sân ga thấp thỏm hạt sương lạ
nàng tìm tôi con đường rầy vắng
hàng cây đợi bóng mình đêm qua
chiều thở dài của gió
trăng rưng rưng trên ngực
ánh mang mang cánh đồng hoang trong căn phòng mùa Thu
lá xanh khát khao nắng
vàng dưới bóng môi tôi
con dế mèn đeo đuổi ước mơ nhung mượt
chờ ban mai không tên
dấu chân ruỗng mục dưới cành khô
khúc xạ nhật nguyệt tẩm hương tinh khôi
tôi cúi hôn ánh mặt trời tận hiến
núi điệp điệp dưỡng ấm núm son cổ điển
tôi lần theo đường cong của sông chảy ra biển
tan vào nàng
có bao lần hai đứa nghĩ về nơi tận cùng
khi bóng hoàng hôn đo từng centimét hạnh phúc
đôi môi in dấu ký ức
cơn bão xoay quanh địa cầu
hối hả tươi lại
nỗi đau xẻ ngọt đỉnh giọt lạnh
ở lại trong tôi những bước nhảy lên vui sướng
vườn hoa hồng không còn chỗ trống
để thêm vào những nụ hôn chờ đợi
khi nào quả na chín dưới khuê phòng nàng . . .
trăng cong tỏa hoa nâu lục nhạt
cười với tôi
mặt trời ngày mới ôm tình yêu dã thú
lời nói bất lực
hai đứa nhìn xuống giấc mơ thổn thức
không tự chủ ẩn náu giữa đông đúc
.