Muốn biết chuyện của thằng N, phải đi hỏi con S, mà muốn gặp con S, phải hỏi con P, muốn gặp con P, phải hỏi thằng Z… cứ như vậy đó. Đó là cách để cư dân trong thành phố X hợp thức hóa việc họ chẳng bao giờ định hỏi gì nhau. Tất cả chỉ vì muốn biết chuyện của thằng N. Mà thằng N là thằng như thế nào?
Thằng N là 1 thằng chết đâm. Nó bị đâm chết sau khi đi đái ở bên con rạch. Khi đi đái nó mặc áo sơ mi sọc xanh trắng và quần tây dài. Tóc nó có chút keo và dầu bóng. Tay nó có đeo một cái nhẫn, không biết là nhẫn vàng hay bạc hay là nhẫn tào lao, nhẫn đểu. Rồi nó cũng có 1 cái dây nịt quấn quanh hông. Trên lỗ tai nó không có đục lỗ, nên cũng không có bông tai. Khi nó quay lưng vô quán nhậu để đái, người ta không để ý được là nó có mở khóa quần hay không. Khi phát hiện ra nó chết thì khóa quần của nó ở trong trạng thái đã được kéo gần kín. Đa phần người trong quán nhậu đều nghĩ là nó mở khóa quần rồi mới đái.
Đó là những gì người ta được biết về thằng N. Còn chuyện vì sao thằng N lại bị đâm chết sau khi đái thì không dễ mà biết.
Có mấy thằng đã tổ chức một cuộc điều tra về vụ này. Trong khi khám nghiệm hiện trường và tử thi, người ta phát hiện ra là thằng N có những cái đặc điểm vừa kể trên. Mấy thằng điều tra viên đã hút hết 7 gói thuốc trong thời gian đó, cho tới khi có vài thằng phải vừa làm việc vừa nao nao thèm thuốc lá. Rồi sau đó 3 tiếng đồng hồ, gia đình thằng N đòi đem xác nó đi. Mấy tay điều tra cũng rã. Vì hình như không tìm được vết đâm nào hết ở trên người thằng N. Người ta cũng đồ là thằng N tự đâm mình. Có nhân chứng thú nhận là, chỉ thấy nó chết úp sấp xuống dưới con rạch mà nó vừa đái, khớp với lời những nhân chứng còn lại. Quả đúng là thằng N nằm sấp, hai chân của nó gấp lại hơi vuông góc rồi bàn chân theo thế đó mà hướng lên trời. Nó mang đôi giày da cá sấu. Không biết là da cá sấu thiệt hay dỏm nữa.
Chuyện của thằng N xảy ra cách đây độ 8 năm. Thời đó thành phố X chỉ là 1 cái vùng dân cư thưa thớt, phải đi bảy cây số mới thấy được một ngôi nhà thắp đèn. Còn những nhà không thắp đèn là nhà hoang, vì không thấy ai ra vô mấy nhà đó cả, nói chi thấy thắp đèn. Có đợt có mấy thằng mỗi thằng ngậm 1 điếu thuốc, đi tới từng nhà, lệnh là nhà nào thắp đèn thì tiện thể thắp luôn dãy nhà còn lại. Rồi người ta làm theo. Sau bữa đó cả đống nhà nhà nào cũng có thắp 1 ngọn đèn trước hiên. Nhưng chỉ làm được 18 đêm. Tới đêm thứ 19 thì có 1 vụ cháy lớn đốt trụi hết mấy căn nhà hoang. Từ đó không thấy nhà hoang trong thành phố X nữa. Chỉ thấy nhà có người ở, mà nhà có người ở thì đêm nào cũng thắp đèn.
Hồi thằng N chưa chết thì nó ở 1 trong những căn nhà đó. Từ nhà nó ra tới con rạch cỡ 300 thước. Con rạch đối diện quán nhậu. Đây là quán nhậu duy nhất trong thành phố. Mỗi cuối tuần là đều đặn có 4 chuyến xe đi từ các ngả đường, rồi đậu ở trước quán nhậu để cung cấp thịt. Người ta không rõ thịt gì, nhưng không ai đoán là thịt người. Dù thật ra khi ăn đồ nhậu ở quán, người rành lắm cũng không biết chắc thịt gì. Có người nói thịt thỏ. Hay thịt chó, thịt dê, thịt heo… đã được xử lý tẩm ướp này nọ tới mức người ta không cần phải dám chắc là họ đã đoán đúng. Chủ quán là người dễ thương, thiệt tình, nghe ai nói cũng ừ tuốt.
Thằng N nhậu trong quán đó từ 19 giờ. Tới 19 giờ 45 phút tối thì nó đứng dậy đi đái. Lúc nó đi ra bờ rạch, có hơn 3 người trong quán nhậu nhìn theo nó. Nhưng không biết là bọn họ nhìn bâng quơ hay nhìn có chủ ý, và nếu là cố ý cũng không ai biết là nhìn làm gì. Thằng N dạng người to cao. Khi đi tới con rạch thì cái bóng của nó cũng hòa lẫn với bóng tối của hàng cây ven rạch, nhưng vẫn có thể nhận ra được phần nào nhờ chút ánh sáng hắt từ ánh đèn của quán nhậu, lên cái áo có sọc trắng của nó. Nó đi với điệu bộ thất thểu thường thấy của nó, nhưng hơi ì ạch, lúc lắc 1 chút, vì đã hơi no.
.