Chu Shu Chen: nữ thi sĩ người Trung Quốc, sống vào khoảng thời đại năm 1200
Tôi thức dậy. Tôi ngán ngẩm
việc phải bôi hồng đôi má. Khuôn trăng tôi
trong gương trông thật xấu xí.
Đôi vai gầy trĩu nặng
tuyệt vọng. Nước mắt cô quạnh
khiến đôi mắt sưng húp. Tôi rã rời
ngồi trước bàn phấn
vẽ vòng cung cặp lông mày
và hấp mượt những bím tóc nặng nề
Ả hầu gái thật ngu ngốc
Dâng lên chùm hoa mận* để tôi điểm trang mái tóc
*hoa mận tượng trưng cho niềm rạo rực tình ái. Vào thời đại năm 1200, phụ nữ đích thật chỉ là một con chim trong lồng, không có quyền tự do luyến ái.