Trang chính » Chống Kỳ Thị/Chống Bạo Lực, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Xin mời bạn, Alphonse thân mến


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 5.08.2020

 

Shirley Jackson   brother Barry in 1935
Shirley Jackson và cậu em, Barry, với mèo nhà (1935)

Lời giới thiệu của người dịch: Truyện của Shirley Jackson (1916-1965) thường được chia làm hai loại, truyện kinh dị và truyện về những sự việc bình thường trong cuộc sống nhưng ẩn dưới nó là những điều sâu kín trong tiềm thức. “After you, my dear Alphonse” là truyện ngắn đầu tay của bà đăng trong tạp chí The New Yorker năm 1943. – Phạm Văn

 

Bà Wilson vừa mới lấy bánh gừng ra khỏi lò nướng thì nghe Johnny đang nói chuyện với ai bên ngoài. Bà gọi: “Johnny, con trễ rồi. Đi vào ăn trưa.”

Johnny nói: “Chút xíu nữa thôi, Má. Xin mời bạn, Alphonse thân mến.”

Một giọng khác nói: “Ồ, xin mời bạn, Alphonse thân mến.”

Bà Wilson mở cửa và nói: “Johnny, con vào ăn trưa ngay. Ăn xong rồi chơi.”

Chậm rãi, Johnny vào theo bà. Nó nói: “Má, con dắt Boyd về ăn trưa với con.”

Bà Wilson ngẫm nghĩ giây lát: “Boyd? Má nghĩ là má chưa bao giờ gặp Boyd. Con à, con đã mời nó thì dẫn nó vào. Thức ăn xong rồi.”

Johnny hét: “Boyd! Ê, Boyd, vô đây.”

“Tao vô liền. Phải buông đống này xuống đã.”

“Ôi dào, nhanh lên, không thì má tao lại gắt.”

Bà Wilson nói: “Johnny, nói như vậy không lịch sự với bạn con và với má nữa. Vô đây ngồi, Boyd.”

Lúc quay lại chỉ chỗ ngồi cho Boyd, bà thấy nó là đứa bé da đen, vóc dáng nhỏ hơn Johnny, nhưng có vẻ cùng tuổi. Cánh tay nó ôm bó đóm đã chẻ. Nó nói: “Johnny, tao để đống này ở đâu?”

Bà Wilson quay qua hỏi Johnny: “Johnny, củi đó là cái gì vậy?”

Johnny nhỏ nhẹ nói: “Xác lính Nhựt Bổn, bọn con dựng đứng tụi nó rồi lấy xe tăng cán lên.”

Boyd nói: “Chào bà, bà Wilson.”

“Chào cháu, Boyd. Cháu đừng để Johnny bắt cháu mang hết đống củi đó. Bây giờ ngồi xuống ăn trưa, cả hai đứa.”

“Tại sao mà nó không phải mang đống củi đó, Má? Củi của nó mà. Tụi con lấy ở nhà nó.”

Bà Wilson nói: “Johnny, ăn đi.”

Johnny nói: “Dạ.” Nó đưa đĩa trứng bác cho Boyd. “Xin mời bạn, Alphonse thân mến.”

Boyd nói: “Mời bạn dùng trước, Alphonse thân mến.”

Johnny nói: “Mời bạn dùng trước, Alphonse thân mến.” Chúng bắt đầu cười khúc khích.

Bà Wilson hỏi: “Cháu đói không, Boyd?”

“Dạ đói, thưa bà Wilson.”

“Ôi dào, cháu đừng để Johnny cản cháu. Nó cứ nhặng xị lên vì ăn, cháu cứ ăn cho no. Có cả đống thức ăn ở đây, cháu muốn ăn bao nhiêu cũng được.”

“Cám ơn bà, thưa bà Wilson.”

Johnny nói: “Nào, Alphonse.” Nó gạt nửa phần trứng bác vào đĩa của Boyd. Boyd nhìn bà Wilson đặt đĩa cà chua hầm bên cạnh đĩa của nó.

Johnny nói: “Boyd đâu có ăn cà chua, phải không Boyd?”

Không ăn cà chua, Johnny. Đừng nói là Boyd không thích cà chua chỉ vì con không thích. Cái gì Boyd cũng ăn.”

Johnny tấn công món trứng bác và nói: “Dám cá là nó không ăn.”

Bà Wilson nói: “Boyd muốn lớn lên cao lớn khoẻ mạnh để làm được nhiều việc. Má đánh cuộc là ba của Boyd ăn cà chua hầm.”

Boyd nói: “Ba cháu ăn bất kỳ cái gì ổng muốn.”

Johnny nói: “Ba tao cũng vậy. Nhiều khi ổng không ăn cái gì. Nhưng mà ổng nhỏ con. Hổng làm hại tới một con bọ chét.”

Boyd nói: “Ba tao cũng nhỏ con.”

Bà Wilson nói: “Nhưng bác chắc là ổng khoẻ lắm.” Bà do dự. “Ổng có … đi làm không?”

Johnny nói: “Có chứ. Ba của Boyd làm trong nhà máy.”

Bà Wilson nói: “Thấy chưa? Chắc chắn ổng phải khoẻ mạnh mới làm được … mấy việc khuân vác ở nhà máy.”

Johnny nói: “Ba của Boyd đâu phải khuân vác. Ổng là cai thợ.”

Bà Wilson cảm thấy thua. “Má cháu làm gì, Boyd?”

Boyd ngạc nhiên: “Má cháu à? Bả coi chừng tụi cháu.”

“Ồ, vậy thì bà ấy không đi làm à?”

Johnny nói với cái miệng đầy trứng: “Sao bả phải đi làm? Má đâu có đi làm.”

“Cháu thiệt tình không muốn ăn cà chua hầm à, Boyd?”

Boyd nói: “Thưa không, cám ơn bà Wilson.”

Johnny nói: “Thưa không, cám ơn bà Wilson, thưa không, cám ơn bà Wilson, thưa không, cám ơn bà Wilson. Nhưng mà chị của Boyd sắp đi làm. Chị ấy sắp là giáo viên.”

“Chị ấy tính như thế là hay lắm, Boyd.” Bà Wilson cưỡng lại thôi thúc xoa đầu Boyd. “Bác nghĩ cả nhà cháu hãnh diện vì chị ấy lắm nhỉ?”

Boyd nói: “Cháu cũng đoán là vậy.”

“Còn các anh chị em khác của cháu thì sao? Bác chắc là tất cả các cháu đều muốn cố gắng hết mình.”

Boyd nói: “Chỉ có cháu với Jean thôi. Cháu chưa biết lớn lên cháu muốn làm gì.”

Johnny nói: “Boyd và con sẽ lái xe tăng. Vù.” Bà Wilson chộp lấy ly sữa của Boyd lúc cái vòng xỏ khăn ăn của Johnny thình lình biến thành chiếc xe tăng rồi cày qua bàn.

Boyd nói: “Coi nè, Johnny. Đây là hố cá nhân. Tao bắn mày.”

Với kinh nghiệm đầy mình, bà Wilson nhanh nhẹn lấy bánh gừng ra khỏi kệ và cẩn thận đặt giữa xe tăng và hố cá nhân.

Bà nói: “Nào, Boyd, cháu cứ ăn thật nhiều vào. Bác muốn thấy cháu no phình bụng.”

Johnny nói: “Boyd ăn nhiều, nhưng không nhiều bằng con. Con lớn hơn nó.”

Boyd nói: “Mày lớn hơn đâu có nhiều. Tao có thể chạy bứt mày.”

Bà Wilson hít một hơi sâu rồi nói: “Boyd.” Cả hai đứa quay lại bà. “Boyd, Johnny có mấy bộ quần áo hơi chật quá với nó, và một cái áo khoác mùa đông. Tất nhiên là không còn mới, nhưng còn mặc được lâu. Còn bác có mấy bộ mà má hay chị cháu cũng có thể dùng. Má cháu có thể sửa nó thành nhiều thứ cho các cháu, mà cho cháu được thì bác mừng lắm. Nếu trước khi cháu về mà bác gom được một bịch lớn thì cháu với Johnny có thể đem về cho má cháu ngay.”

Giọng bà tắt dần khi bà thấy vẻ ngạc nhiên của Boyd. Nó nói: “Cám ơn bà, nhưng mà cháu có nhiều quần áo rồi. Mà cháu không nghĩ là má cháu biết may vá gì lắm đâu, với lại cháu đoán là nhà cháu cần cái gì thì mua cái đó. Dù vậy cũng rất cám ơn bà.”

Johnny nói: “Má, tụi con đâu có thời giờ khiêng mấy thứ đồ cũ đó đi. Hôm nay tụi con phải chơi trò xe tăng mấy đứa kia.”

Bà Wilson cầm đĩa bánh gừng ra khỏi bàn lúc Boyd sắp lấy một miếng nữa. “Boyd, nhiều đứa nhỏ như cháu sẽ rất biết ơn khi có ai tử tế cho nó quần áo.”

Johnny nói: “Má, nếu má muốn Boyd lấy thì nó lấy.”

Boyd nói: “Thưa bà Wilson, cháu không có ý làm bà giận.”

“Đừng nghĩ là bác giận, Boyd. Bác chỉ thất vọng về cháu, thế thôi. Bây giờ không nói tới chuyện đó nữa.”

Bà bắt đầu dọn dẹp đĩa trên bàn, và Johnny nắm tay Boyd kéo nó ra cửa. Johnny nói: “Thưa Má con đi.” Boyd đứng chần chừ giây lát, đăm đăm nhìn lưng bà Wilson. Johnny giữ cửa mở và nói: “Xin mời bạn, Alphonse thân mến.”

Bà Wilson nghe Boyd thấp giọng hỏi: “Má mày vẫn còn giận à?”

Johnny nói: “Tao đâu có biết. Nhiều khi bả kỳ cục.”

Boyd nói: “Má tao cũng vậy.” Nó ngập ngừng. “Xin mời bạn, Alphonse thân mến.”

bài đã đăng của Shirley Jackson


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)