Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Thơ Email bài này

Trích [ĐÃ LÀ MỘT PHIỀN TOÁI] / Excerpts from [JUST A NUISANCE]

0 bình luận ♦ 18.07.2019

Đã là một phiền toái / Just a Nuisance
tập thơ song ngữ Anh-Việt của ng. anhanh
(nxb Đà Nẵng, 2019)

 

 

 

5.

Tôi nằm yên rất lâu
Nhốt mình trong tiếng thở của nắng
Cái nóng mùa hè ập chiếm căn phòng
Mùi gạch tàu ẩm ướt
Tôi thèm ly chè ngọt
Tôi nghe xa vọng tiếng rao

Tôi nằm yên rất lâu
Tôi thấy mình bám chặt trên khung cửa sổ
Căn phòng cửa khoá trái
Tôi mong ai đó gọi tên mình
Tôi thấy tình thương của tôi trốn chạy thật nhanh

Giấc mơ của tôi luôn là căn phòng đó
Nơi phần đời êm đềm nhất
Nơi chứa đựng đầy đớn đau
Nơi tôi tự nhốt tôi
Một cõi

Tôi muốn nằm bất động rất lâu
Mãi mãi

 

8.

Tôi biết trái tim chằng chịt vết thương
trái tim chưa bao giờ lành lặn
chẳng cầu được khâu vá
Khẩn nài vài nhát cắt sâu

Tôi tin mình thèm được uống môi anh
Nỗi cô độc len theo làn khói
Điếu thuốc nhiều mùi vị
Mùi hoại tử tôi
Và anh

Tôi thú nhận mình trốn chạy cô đơn
hãy ngồi yên đấy. Anh
Như một tử thi trầm lặng
Ta nhìn vào mắt nhau
Nói vài câu giả dối
Tôi sẽ tin
Hiển nhiên như hơi thở

Tôi thú nhận mình trốn chạy cô đơn
Tôi tin mình chẳng còn cần tồn tại

 

13.

Tôi giấu người đàn bà trong gương
Người đàn bà nhìn tôi trân trối
Mỗi ngày
Tôi nhốt bà cùng với sự già nua của mình
Vào chiếc gương được lau chùi sáng lóa
Bà nhìn tôi cuồng nộ
Lặng câm
Tôi nhốt bà cùng với sự mòn ruỗng chính mình

Tôi chẳng nhận ra đó là tôi
Cô gái trong bức ảnh
Hằn lên trong mắt
Nỗi cô đơn
Hãy chia cho tôi
Tôi đang rất cần
Tôi đang rất vui

Tôi thèm được như họ
Như tôi đã từng
Một mình và cũ kỹ

 

17.

Chúng mình là đàn bà tổn thương
Đớn hèn và nhu nhược
Đi loanh quanh trong cảm xúc phụ thuộc
Trong mùi thịt da ấm nồng

Chúng mình là đàn bà đắng cay
Cầu một chút lơi lả
Đừng sến đậm ngôn tình
Nhạt thôi
Nhạt thôi

Chúng mình là đàn bà hời hợt
Tôi chỉ mong vậy
Muôn đời

 

19.

Tôi ngồi đây
Nhìn toà nhà cũ như một tranh vẽ
Vọng lên cùng tiếng còi xe la hét xé nát thành phố hàng trăm mảnh
Sự có mặt của tôi đã là một phiền toái
Không phải họ
Những người đổ xô động cỡn niềm vui
Một bước nữa thôi để chạm đến những mái tôn sờn rách
Đó là cú nhảy xuống thiên đường
Không phán xét

Tôi thèm những miếng bánh brownie thơm mùi cỏ
Anh ơi, bật đèn sáng lên
Em muốn nhìn bầu trời thật đẹp
Một bước nữa thôi để chạm đến những tán cây cổ thụ
Đó là cú dâng hiến địa ngục
Lần sau cùng
Sự có mặt trên đời này của tôi đã là một phiền toái

 

 

 

English translation by Ng. Anhanh
Edited by Lê Đình Nhất-Lang

 

5.

I lay down for so long
Locking myself up in the breath of sunlight
Summer heat filled up the whole room
A damp and musty smell from the wet terra cotta floor tiles
I craved a cup of sweet soup
I heard a vendor’s street cries from afar

I lay down for so long
I saw myself clinging to the window
In a room that was locked from outside
Anyone, please call my name
I saw my compassion running away hastily

My dreams were always about that room
It witnessed the best times of my life
It contained all of my agonies
It was where I imprisoned myself
In my own world

I want to lie down, motionless and silent
Forever

 

8.

I know a heart is full of wounds
A heart is never healed
It needs no mending
It even asks for some more deep cuts

I believe I desire to drink your lips
Loneliness is creeping up along with the smoke
From a multi-scented cigarette
One scent is of the necrosis from my body and yours

I admittedly have tried to escape from loneliness
You should sit still over there
And keep silent like a corpse
Let us look into each other’s eyes
Tell some lies
I will believe them
To be as evident as our breathing

I admittedly have tried to escape from loneliness
I believe I don’t need to exist

 

13.

I hide a woman inside a mirror
The woman stares at me in the face
Everyday
I lock her up together with my old age
Inside that well-polished mirror
She looks at me, furious
And speechless
I lock her up along with my own hollowing out

I don’t recognize that’s me
The girl in the photo
Her eyes reflect
Such loneliness
Please share it with me
I desperately need it
I’m being so happy

I envy them
Like I have been
Alone and worn out

 

17.

We—vulnerable women
Timid and feeble
Are stuck in a feeling of dependency
Addicted to the smell of warm skin

We—suffering women
Ask for a little bit of self-indulgence
But please don’t be melodramatic
Just lightly
Lightly

We are superficial women
I just want to live like that
For the rest of my life

 

19.

I sit here
Looking at an old building that looks like a painting
It echoes traffic honking and shouting that can tear our city to pieces
My presence is such a nuisance
Not theirs
Those who rush with joy
Just one more step to hit these worn-out corrugated iron roofs
It will be the jump down to heaven
With no judgment

I crave the weed-scented brownies
Babe, turn on the light
I want to see the beautiful sky
Just one more step to hit the canopies of these old trees
It will be an offering for hell
For the last time

My presence in this world is such a nuisance

 

 

 

.

bài đã đăng của ng. anhanh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)