Alejandra Pizarnik (1936-1972) xuất bản tập Diana’s Tree năm 1962. Là tập thơ thứ tư, Diana’s Tree đã thay đổi và tạo ra một vị trí mới cho bà, với những lời thơ mỏng manh thi vị nhất bà chưa từng viết như thế trước đó. Tập thơ được xuất bản với bài giới thiệu của Octavio Paz. Nhà thơ sống thêm 10 năm sau khi tập thơ này ra đời. Khi bà tự tử, vào tuổi ba mươi sáu, các nhà phê bình thời đó đã bắt đầu so sánh bà với Sylvia Plath, và đặt quan hệ từ sự ảnh hưởng thơ văn của bà với Arthur Rimbaud và Paul Celan.
1.
Tôi đã bước ra khỏi bản thân mình đến bình minh
đặt thân thể cùng chiều ánh sáng
cất khúc sầu tẻ của kẻ vào đời
2.
Vài phiên bản khả thi:
một lỗ sâu, một bức tường run rẩy…
3.
chỉ là cơn khát
sự im lặng
không một giao chạm
hãy để ý đến tôi, này người yêu dấu
để ý đến người đàn bà lặng câm trong sa mạc
kẻ lữ hành với chiếc ly rỗng
bóng của chiếc bóng.
4.
Rồi đây:
ai sẽ ngưng tay đào bới vết tích người con gái
đã chìm vào lãng quên?
Gió sẽ trả giá. Mưa sẽ trả giá.
Cả cơn buốt lạnh. Và sấm chớp nữa.
5.
chỉ vì một khoảnh khắc sống ngắn ngủi
một lần duy nhất mở mắt
một phút nhận ra bông hoa trí tuệ
vũ điệu của chữ nghĩa trong miệng người câm
6.
nàng thoát y trong thiên đường ký ức
không mảy may biết gì về định mệnh tàn bạo
của viễn cảnh trước mắt
làm sao nhận diện được tên gọi của những gì
không hiện hữu.
7.
Nàng lướt nhẹ như mây, áo xiêm nàng bốc cháy,
từ ngôi sao đến ngôi sao,
bóng nhập vào bóng.
Nàng ra đi
xa xôi vào cái chết,
một dạ thủy chung cùng cơn gió.
* Hòa Bình chuyển ngữ (Phần đầu của tập thơ Diana’s Tree) – Thương tặng người em gái yêu quý và cuộc hành trình theo gió.