tiếc thương nẩy sinh, nhuốm chàm tay, chân tôi
mỗi đứa con gái tôi ôm trong tay
nhìn đôi mắt mờ của tôi như những mảnh gương vỡ
Ồ, mẹ nhện, chúng trêu.
Ồ, mẹ nhện, chúng hát.
Suốt ngày chúng quét, dọn,
tẩn mẩn chơi vỏ trai, sò.
Tôi càng than vãn khi cẳng chân chúng nó
mọc dài, thô, mông chúng nó
nẩy căng như mạng lưới kinh dị,
ở giữa đó mầm sinh linh dính chặt,
vùng quẫy như con ruồi nổi giận.
Tayve Neese
grief has stained and doubled my limbs.
Each daughter I enfold in arms
sees my blurred eyes as multi-faceted.
Oh, spider-mother, they tease.
Oh, spider-mother, they sing
all their days over their sweeping,
their small games with shells.
And I lament more as their legs
grow tall and thick, their hips
spread like a terrible web
in which a small life will stick,
struggle like an angry fly.
.