tặng ngày 28 tháng 2
Ví dụ tôi đến căn nhà gỗ thông
ở Lạc Lâm tìm dấu tích xưa
không thấy, bình trà đất nâu
mấy ly vàng ố, cái tàn thuốc
lâu ngày không đổ
và H. không còn chống cửa sổ nhỏ
nhìn xuống con đường mòn
đất đỏ dính giày trơn
ví dụ tôi trở lại không còn dàn su xanh
chiều Lạc Lâm mưa buốt tháng mười hai
không còn dấu chân ngựa thồ
leng keng chiều mưa gió ngược
ví dụ tôi về tìm tiếng hú
loài vượn vằn đen ôi dễ thương
cả tiếng sương rơi thềm đá cũ
chân bước lên quen từng đêm khuya
ví dụ tôi về đứng ngẩn ngơ
mây núi buổi chiều bay xuống thấp
như tóc em khuôn mặt em buồn
lâu rồi chưa về lại Đơn Dương.
Virginia, feb.25.2011
*tranh Đinh Cường: Nhà thờ đồi núi, sơn dầu trên bố, 48 in x 48 in
.
Một bài hoài cảm về những hình ảnh thân thương của 1 địa danh ở Tây nguyên đã cho người đọc nhiều xao xuyến !
Cảm ơn Tác giả Đinh Cường ! Rất hy vọng sẽ may mắn được đọc tiếp những “Bài nhớ Lạc Lâm 2,3,…” của Anh !
Thưa các bạn, ở chỗ tôi mấy ngày này “tường lửa” nhiều quá, không load lên được bức tranh của Họa sĩ Đinh Cường ! Xin ai đó giải thích giùm ngày 28 -2 có ý nghĩa gì liên quan đến bức tranh không ? Xin chân thành cảm ơn !
Tranh đẹp tuyệt.1 bài thơ hay.
Nhớ ngày nào,còn học trò, mê những bức tranh những hàng kẻ chữ của Nguyễn Trung, Vị ý, Ngọc Dũng, Nghiêu Đề, Đinh Cường, Nguyên Khai…in ngoài bìa hoặc phụ bản bên trong, của những cuốn sách hay tập nhạc văn nghệ . Giá mà có ai sưu tập các bìa sách mang tranh đó. Đẹp kỳ cục.
*****
thu chiều
chiều
xe chậm
con lộ xuyên rừng
độc đạo
ngoằn ngoèo
xa hút
thoai thoải
vách núi hai bên
chiều tĩnh mịch
lạ thường
bất chợt
chú chồn đèn
thãn nhiên chắn lối
giương đôi lồng mắt
sáng trưng
im sững
ngập ngừng
ngoắc một cái
đã mất hút
vào lùm cây
vàng choé
tím sậm
đỏ chát
chiều vàng thu
cổ tích
br………….
usa, thu – 2008