Trang chính » Biên Khảo, Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 22, Dịch Thuật, Sang Việt ngữ Email bài này

Vết cắt khổ nhục

Vi Lãng chuyển ngữ


Vết cắt khổ nhục

Trích từ Infidel (2007), tự truyện của Ayaan Hirsi Ali

 
Trường dạy kinh Koran(1) là một căn nhà nhỏ lụp xụp ở cuối đường. Những học trò khác đến từ vùng lân cận. Lúc đầu, tôi vui lắm. Tôi học được cách pha mực từ than, nước, trộn với ít sữa, để viết mẫu tự Ả rập trên những tấm bảng gỗ dài. Tôi bắt đầu học kinh Koran, từng câu một, thuộc lòng. Tuổi đó, làm những việc người lớn như thế, thật là thích thú.

Nhưng tụi nhỏ ở trường giáo Hồi(2) nghịch dữ hơn. Tụi nó đánh lộn nhau. Tụi nó gọi một đứa con gái, khoảng tám tuổi, là kintirleey(3), “con nhỏ có mồng đốc.”.

Tôi chả biết cái mồng đốc là gì, nhưng mấy đứa nhỏ khác không muốn chơi chung với đứa con gái này. Chúng nhổ nước bọt vào mặt nó, ngắt nhéo nó, bôi cát vào mắt nó, lại có lần tìm cách chôn con bé dưới cát phía sau trường.

Ông thầy giáo lại chẳng giúp đỡ gì con bé. Có lúc, ông cũng gọi nó là đần, dốt, cả kintirleey nữa. Chị họ tôi, tên Sanyaar, đã thiếu nữ, thường đến đón tôi ở trường giáo. Một hôm, chị ta thấy một con nhỏ vả vào mặt tôi, chị dẫn tôi về nhà, mách với gia đình. “Ayaan không biết thủ thân gì cả,” chị hoảng lên. “Đồ hèn!” gia đình tôi chế nhạo.

Hôm sau, Sanyaar đứng chờ tôi ngoài cổng trường giáo, với người chị của con nhỏ đánh tôi hôm qua. Họ túm cả hai đứa, kéo ra một sân trống, bảo tôi và con nhỏ đánh nhau đi. “Cào mắt nó ra. Cắn nó,” Sanyaar thúc tôi, “đánh nó đi, đồ hèn, hãy nghĩ tới danh dự mày.”

Con nhỏ kia cũng được phấn khích như vậy. Hai đứa tôi nhào vào nhau, tay nắm lại, đấm, vật, giựt tóc, răng cắn. “Ayaan, không khóc!” Sanyaar la lên. Những đứa nhỏ khác đứng ngoài cổ võ. Khi họ chịu để hai đứa ngừng đánh, áo quần tụi tôi bị xé rách, môi tôi bể máu, nhưng Sanyaar hài lòng. “Chị không muốn em bao giờ để đứa nhỏ nào khác đánh hay làm em khóc. Phải đánh lại. Nếu em không đánh giành danh dự của mình, em chỉ là một con nô.”

Khi chị và tôi trở bước đi về, con nhỏ kia chửi theo, “Kintirleey!” Sanyaar nheo mắt. Tôi nhìn chị, cảm nỗi hoảng sợ dâng lên trong tôi. Tôi cũng như con nhỏ kia sao? Tôi, cũng có cái thứ ghê tởm ấy sao, cái kintir? Ở nước Somali, như nhiều quốc gia khác trong Phi châu và vùng Trung Đông, họ “tinh khiết hoá” những đứa con gái nhỏ bằng cách cắt mất cửa mình đi. Không có cách nào khác để diễn tả chuyện này, thông thường xảy ra khi đứa gái được khoảng năm tuổi.

Sau khi mồng đốc và môi cửa mình của đứa bé bị khoét và cạo mất – hay ở những nơi nhân đạo hơn, chỉ bị cắt hoặc châm nát – họ thường khâu lại nguyên vùng dưới, tạo nên một băng dày, như một đai giữ trinh có được từ da thịt đã thành sẹo của đứa gái. Họ chừa một lỗ nhỏ để đi tiểu. Sau nay, chỉ có sức nào mạnh lắm mới xé rách nổi cái sẹo da cho rộng ra, để làm tình.

Sự cắt bỏ cơ quan sinh dục phái nữ (female genital mutilation, FGM) vốn đã có trước khi Hồi giáo thành lập. Không phải tất cả giáo dân Hồi đều làm thế, và cũng có vài giống dân khác làm chuyện này mặc dầu họ không theo đạo Hồi. Nhưng trong nước Somali, với gần như tất cả con gái đều bị cắt mất, họ luôn xác minh chuyện làm này dưới danh nghĩa Hồi giáo. Con gái nếu không cắt mất, sẽ bị ma đưa quỉ nhập, ngã vào đường xấu xa địa ngục, và trở thành đĩ điếm. Các thầy tế (imam) không bao giờ cản ngăn tục này: nó giúp cho con gái được tinh khiết.

Nhiều đứa gái không sống nổi trong lúc bị cắt mất, hay sau đó, vì bị nhiễm trùng. Những biến chứng khác để lại đau đớn khủng khiếp suốt cả đời. Cha tôi là một người đàn ông hiện đại, ông xem tục lệ này là dã man. Ông khăng khăng đòi để yên mấy đứa con gái của ông, không bị cắt mất. Trong chuyện này, ông thật có tư tưởng cấp tiến. Tuy vậy, tôi không nghĩ đó là lí do mà Mahad, anh trai tôi, lúc đó sáu tuổi, chưa bị cắt bao qui đầu.

Không lâu sau cuộc đánh lộn đầu tiên trong đời tôi ở trường giáo, bà tôi quyết định đã đến lúc để tụi tôi phải trải qua tục lệ tinh khiết hóa, như một cần thiết và đầy nhân phẩm này. Cha tôi đang ở trong tù, Mẹ đang đi xa chưa về, nhưng Bà muốn chắc chắn rằng phong tục cổ truyền này phải được trọng, và phải làm theo đường lối cổ truyền.

Sau khi dàn xếp công chuyện sẵn sàng, Bà vui lắm, thân thiện cả tuần lễ. Một cái bàn đặc biệt, sửa soạn đặt trong phòng riêng của Bà, và bao nhiêu cô dì – quen có, lạ có – tụ tập trong nhà. Khi ngày đó đến, tôi không thấy sợ hãi, chỉ tò mò. Tôi không biết gì sẽ xảy ra, chỉ thấy không khí trong nhà như ngày hội, và ba đứa chúng tôi sẽ được tẩy sạch. Tôi sẽ không bao giờ bị gọi là kintirleey nữa.

Mahad vào trước. Tôi bị đuổi ra khỏi phòng, nhưng chốc sau, tôi lén chen vào sau cánh cửa, nhìn trộm. Mahad nằm trên sàn nhà, để đầu và tay trên chân bà tôi. Hai người đàn bà giữ chân nó rộng ra, một người đàn ông lạ khom người xuống giữa. Căn phòng âm ấm, và tôi có thể ngửi được mùi mồ hôi và hương trầm.

Bà nói nhỏ vào tai Mahad, “Đừng khóc, đừng làm ô danh mẹ của con. Những đàn bà ở đây, sau này họ sẽ bàn tán chuyện hôm nay. Cắn răng chịu con nhé.” Mahad không ra một tiếng, nhưng nước mắt chảy thành dòng xuống mặt, nó cắn vào chiếc khăn choàng của Bà. Mặt nó quặn chặt, nghiến lại vì đau.

Tôi không thấy ông lạ mặt làm gì, nhưng tôi thấy máu. Làm tôi sợ. Tới phiên tôi. Bà vung tay này kia, bảo, “Một khi cái kintir dài bị cắt đi, con với em con sẽ tinh khiết.”

Qua lời nói và cử chỉ của Bà, tôi đoán rằng cái kintir ghê tởm này, cái mồng đốc của tôi, ngày nào đó nó sẽ mọc dài đến độ đong đưa giữa hai chân tôi. Bà giữ chặt thân trên của tôi như Bà đã giữ Mahad. Hai người đàn bà dang chân tôi ra. Người đàn ông, có lẽ là người truyền thống chuyên lo việc cắt âm vật, lưu động, từ thị tộc nghề rèn, cầm trong tay một cái kéo. Tay kia của ông nắm giữ vùng giữa hai chân tôi, và bắt đầu vặn vẹo, như bà tôi từng vắt sữa dê. “Đó, nó đó, cái kintir,” một bà la lên.

Rồi cây kéo đi xuống giữa hai chân tôi, người đàn ông cắt bỏ môi trong và cái mồng đốc phía dưới tôi. Tôi nghe rõ, tiếng như một đồ tễ thẻo màng mỡ quanh miếng thịt. Đau nhói thấu xương giữa hai chân, một cái đau không diễn tả được hết, tôi rú lên. Xong, tới màn khâu vá: một cây kim dài, cùn, vụng về đẩy xuyên qua môi ngoài phía dưới, máu me, tiếng tôi la hét đau khổ, lời Bà khuyên ngon dỗ ngọt. “Chỉ lần một trong đời thôi con, Ayaan. Can đảm lên, ông ta sắp xong rồi đó.” May vá xong, ông lạ nhe răng cắn đứt sợi chỉ. Tôi chỉ nhớ được chừng ấy. Nhưng tôi nhớ rõ tiếng gào thét khủng khiếp từ Haweya. Dù nó nhỏ nhất – mới bốn tuổi, tôi năm, Mahad sáu – Haweya chắc là vùng vẫy dữ lắm, hơn Mahad, hơn tôi, hay có lẽ mấy người đàn bà đã kiệt hết sức sau khi phải chống cự với hai đứa tôi, họ trượt tay không giữ chặt, vì ông lạ cắt trật mấy nhát trên đùi em tôi. Nó mang cái sẹo đó suốt đời.

Chắc là tôi ngủ mê đi, vì tới cuối ngày hôm đó tôi mới hay ra rằng hai chân tôi đã bị trói lại, để tôi không cử động, cho vết sẹo mau lành. Trời tối, bọng tiểu tôi căng cứng, nhưng đau quá không tiểu được. Cái đau thảm thiết vẫn dưới đó, chân tôi bê bết máu. Tôi đổ mồ hôi, người run lẩy bẩy. Tới ngày hôm sau, bà tôi mới nói ngọt được khuyên bảo tôi nên tiểu, dầu chỉ một ít.

Lúc đó, tất cả đều đau. Nếu nằm yên, dưới cứ nhói lên kinh khiếp, nhưng khi tôi tiểu, cái đau thón chớp lên vẫn mạnh vẫn bén như lúc tôi bị cắt.

Khoảng hai tuần sau, chúng tôi mới đỡ đau được ít. Bà tôi săn sóc thường xuyên, tự dưng bà nhẹ nhàng và thương yêu. Bà phản ứng chăm non mỗi lần nghe tiếng chúng tôi gào hay rên rỉ, dù ngay trong đêm ngủ. Sau mỗi lần ra nước tiểu, đau như tra tấn, bà rửa vết thương cho chúng tôi với nước ấm, chấm chấm nhẹ với một thuốc lỏng màu tím. Sau đó, bà trói chân chúng tôi như cũ, dặn phải nằm tuyệt đối yên, nếu không nó sẽ bị rách, phải kêu ông lạ tới để may nó lại.

Một tuần sau, ông ta trở lại, khám xét. Ông ta nghĩ Mahad và tôi lành có khả quan nhưng Haweya phải chịu khâu lại. Vết thương em tôi bị rách khi nó ra tiểu, vật vã với bà tôi. Chúng tôi lại nghe chuyện xảy ra; em nó đau đớn cực độ. Chúng tôi đều đau khổ như bị tra tấn, nhưng chắc chắn kẻ đau nhất vẫn là Haweya.

Mahad đã đứng dậy và đi được một ít, vết thương nó khá lành, khi ông lạ trở lại để rút ra sợi chỉ, đã dùng lúc trước khi ông khâu đóng cửa mình tôi. Việc này cũng đau không kém. Ông ta dùng một cái nhíp để móc chỉ ra, kéo nó với mỗi giựt mạnh. Như bữa trước, bà tôi và hai người đàn bà giữ tôi xuống. Nhưng sau đó, dẫu tôi có một cái sẹo dầy, lồi lõm giữa hai chân, cảm thấy đau mỗi khi đi, ít ra hai chân tôi không còn bị trói như trước, tôi không còn phải nằm yên không cử động cả ngày.

Thêm một tuần nữa, Haweya mới được rút chỉ, phải cần bốn người đàn bà giữ nó xuống. Tôi ở trong phòng đó khi họ làm chuyện này. Tôi sẽ không bao giờ quên được nỗi hoảng sợ trên mặt trong giọng em tôi, khi nó hét lên với tất cả sức lực trong nó, vật vã ráng giữ hai chân khép chặt. Từ đó Haweya không bao giờ như xưa. Em tôi trở bệnh, nóng sốt cả mấy tuần, xuống cân khá nhiều. Đêm, nó bị ác mộng ghê khiếp; trong ngày, nó bỏ đi tìm chỗ ngồi một mình. Em gái tôi, lúc trước vui vẻ hồn nhiên, đã thay đổi. Đôi khi nó cứ nhìn đờ đẫn vào khoảng không cả ngày trời. Chúng tôi bắt đầu tiểu dầm trên giường sau khi bị cắt thẻo. Với Mahad, nó bị tiểu dầm khá lâu.

Khi Mẹ trở về sau chuyến đi, bà giận tím người. “Ai bảo Mẹ cắt tụi nhỏ?” Mẹ la hét, giận dữ với Bà như tôi chưa bao giờ thấy. “Mẹ biết là cha tụi nó không muốn làm thế! Allah(4) ôi, chưa bao giờ trong đời tôi bị mẹ lừa gạt như thế này. Mẹ bị cái gì ám vậy?”

Bà đổ ngược cơn giận lại Mẹ. Bà la lối rằng Bà đã làm cho Mẹ một ơn đức lớn. Đứa nào cũng đã được cắt.

————-
(1) Chữ dùng đúng là Qur’an, nhưng giữ nguyên Koran ở đây, theo nguyên bản Koranic trong bản tiếng Anh.
(2) trường giáo Hồi: madrassah, tiếng Ả rập, thông thường dạy hai khóa chính: hifz, học thuộc lòng kinh Qur’an (kinh thánh của đạo Hồi); và ‘alim, đào tạo học giả. Chương trình học gồm có những khóa về tiếng Ả Rập, tafsir (diễn kinh Qur’an), shari’ah (luật Hồi giáo), hadith (lời dạy & việc làm của Tiên tri Muhammad), mantiq (luận lí) và sử học dân Hồi. (theo Wikipedia)
(3) kintirleey (người nữ), kintir (âm vật của người nữ): Cả hai chữ này được giữ nguyên trong bản dịch.
(4) Allah: tiếng giáo dân Hồi kêu trọng Thượng Đế trong tôn giáo của họ.

 

bài đã đăng của Ayaan Ali Hirsi

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)