Aaaaaaaaaaaaaaa………!
Tiếng hét toạc đầu lá phổi
của tôi,
át cả tiếng ồn ào của sóng
đang tát vào mặt bờ đá
chỉ biết lẩy bẩy đứng hứng chịu
dưới chân tôi.
Như mọi lần tôi hét:
– khi bực/tức mà không được nông nổi;
– khi oan/ức mà chẳng được giải bày;
– khi đau/khổ không có ai chia sẻ;
– khi tủi/hờn chẳng có ai vỗ về;
– lúc tranh luận bị đuối lý;
– lúc tột đỉnh……..sướng ngất.
Nhưng lần này,
tôi hét trên mọi tiếng khác ở ghềnh đá này
đến thắt cả bụng
mà chẳng có lý do/cảm giác nào cả.
Cứ hét…….thế thôi!
(giữa 12, không 6)