Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 08, Dịch Thuật, Sáng Tác, Thơ, Từ Việt ngữ Email bài này

Dạ Khúc & Mais Désespérément


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 12.10.2006

 

Night Melody

Because I fear the lamp poles might fall,
The wires might catch
And kill our hopes,
I am taking you to a safer place.

Let us go to the park
Where I can kiss you passionately.
But look! How bitter your lips are!
They are sharper than the claws of pain.
Let me take you to the bar
Where we can find at least a bit of Paris
Or part of Hanoi by night.
How foolish I am!
Holding you in my arms, I am thinking of our future.
The gramophone is endlessly moaning
A weak, lonely, desperate tune.
Why is our youth so sad?
It’s just like furniture that is not displayed properly.

The bartender fell asleep.
Come, let’s get out of here
And escape tomorrow’s depression.

 

DẠ KHÚC

Anh sợ những cột đèn đổ xuống
Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta
Bóp chết mọi hy vọng
Nên anh dìu em đi xa

Đi đi chúng ta đến công viên
Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối
Ôi môi em như mật đắng
Như móng sắc thương đau
Đi đi anh đưa em vào quán rượu
Có một chút Paris
Để anh được làm thi sĩ
Hay nửa đêm Hà Nội
Anh là thằng điên khùng
Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới
Chiếc kèn hát mãi than van
Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
Sao tuổi trẻ quá buồn
như con mắt giận dữ
Sao tuổi trẻ quá buồn
như bàn ghế không bầy

Thôi em hãy đứng dậy
người bán hàng đã ngủ sau quầy
anh đưa em đi trốn
những dày vò ngày mai

Mais désespérément…

When pouring out misty rains
The wind, the cunning wind
Across disappearing green regions
The wind, the howling wind amid the vagrant sky
in late winter
The distant river dimmed with gray smoke
stands among vile grasses
A sole proud tree
is deprived of its last leaf
falling on the crusted soil.

When the mountaintop—the statues of the wicked god—
hides its face in the clouds
A mutilated leprous face
Forests stir
Cruel season
What surviving bird
shuts up its cry
Drops of summer lights sparkle with blood
Rice fields are havocked by constant floods and storms
Waters roll on desperately
What animal gets frozen and struggles
before the eyes of waking dreams

Come back, dear. You must come back. You are so lonely and helpless
despite the shattered season

You are back, overcome with panic and terror
Fire burns rotten twigs
Collected from naked branches
Dense smoke brings tears to eyes
In the rain dawn timidly stands

You cry: I am back I am back
See anything? A simple flickering fire
goes out
The fire turns pale then faints
wafted by the wind to primitive shores

You are back, you must be back. How distraught you are
Shaken like tattered reeds

You are back terribly shaken
Trodden paths are labyrinthine puzzling
Deserted like a cemetery, completely deserted
Graves burst into sobs

Somewhere
You cry: I am back I am back
see anything?
arise showy flowers
fresh with dreadful sunlight
reminding always reminding
tears of young buds secretly ooze from faces
ephemeral insects
heaven’s shadow sinks
the sky frightened turns blue
loud with the song of Spring’s suicide

When rivers call oceans clouds call rains I call your name in a whisper
The vast white river shrouding the sky the ocean lulling you come back
Hiding in me shaken and decaying

Mais désespérément

Khi tuôn những trận mưa mù
Gió, gió quỷ quyệt
Qua những vùng xanh biến tích
Gió, gió hú trời luân lạc
buổi tàn đông
Mờ bạc sông xa
Đứng giữa cỏ hèn giá
Ngọn kiêu trơ
Rụng cuống lá chót
Ngã trên đất mủn rời.

Khi mỏm núi cao tượng thần ác
giấu mặt mây đùn
Mặt lở lói phế khuyết
Rừng trăn trở lao xao
mùa cay nghiệt
Chim nào sống sót
Ngậm tiếng than sau
giọt nắng hè rực máu
Đồng lụt bão bải hoãi
Nước cuốn tuyệt vọng
Con thú nào buốt cóng vẫy vùng
giữa mắt chiêm bao thức.

Em trở lại, bắt buộc trở lại . Em vô vàn cô đơn ấp úng
Dù mùa xơ xác tan hoang

Em trở lại hãi hùng thất sắc
Lửa chụm cành mục lìa
Cành góp lượm
Nhánh trụi
Khói mịt mờ nước mắt dàn
Ngoài mưa khép nép bình minh

Em kêu : Em trở lại em trở lại
thấy không lửa đơn sơ lung lay
phụt tắt
lửa xanh xao rồi ngất xỉu
theo gió bay bờ bãi liêu sơ

Em trở lại, bắt buộc trở lại . Em biết bao khốn đốn
lập cập lau lách tả tơi

Em trở lại run rẩy cùng cực
những lối mòn bối rối mê man
Nín lặng tha ma nín lặng khắp
nơi trốn lủi
nơi mộ địa bặt khóc
Đó đây
Em kêu : Em trở lại em trở lại
thấy không nổi dậy những hoa phô
tươi ánh sáng khiếp đảm
nhắc nhở nhắc nhở mãi
mặt ngầm ứa lệ lộc non
sinh huyễn côn trùng
bóng trời trầm tá hỏa
Trời hoảng hốt xanh
khúc hát vang lừng xuân tự ải

Khi sông gọi biển trời giọt mưa thì thầm anh gọi em
Giải sông trắng lấp trời biển vỗ ru huy hoắc em trở lại
Ẩn mình trong anh chấn động tàn rơi

1973

bài đã đăng của Thanh Tâm Tuyền


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)