Cô ta không thích nhà tầng thượng, hơn thế nữa, cô ta không thích việc có những người như chúng tôi trong loại nhà cao cấp ấy. Vì vậy ông chồng không cho cô biết. Ông ấy ghi mã số mở khoá trên mẩu giấy rồi trao cho chúng tôi (lúc ấy trên người lỉnh kỉnh tay xách nách mang nào là túi đeo lưng, xách tay, gần như tuyệt vọng). Ông ta tốt bụng nhưng có vẻ hợm hĩnh, chúng tôi cũng chỉ tình cờ mà quen ông. Có phải ông cho chúng tôi ở là vì muốn phô trương căn nhà? Hay để ông ta thêm một bí mật nữa vào thành tích che dấu vợ?
Cô ta chỉ đến căn này vài lần trong năm. Ông nói họ còn nhiều căn khác trên những châu lục khác. Chúng tôi thấy rõ rang là ông yêu cô ta.
Mở cái máy rửa chén ra, chúng tôi thấy trong đó toàn bát đĩa bẩn và ly rượu vang dính đầy những dấu vân tay. Nhiều thứ đã bắt đầu thối rữa. Dầu vậy, cái máy này vẫn là thứ hảo hạng nhất mà lâu rồi chúng tôi chưa được thấy, bằng thép chống rỉ sáng loáng và có nút điều khiển như phi thuyền NASA. Do không quen dùng máy để rửa chén nên chúng tôi thấy hãnh diện lúc tìm ra chỗ đổ xà bông, và nhấn đúng nút để máy hoạt động.
Khi máy bắt đầu chạy vòng đầu, chúng tôi thấy yên tâm, tự tin, như một ông vua mới gửi đoàn quân tinh nhuệ nhất đi đánh giặc. Để ăn mừng, chúng tôi đi tắm trong cái bồn có nước chảy từ vòi cao xuống. Nhưng sau một tiếng thì nước không thoát được nữa. Cái bồn bây giờ ngập thứ nước âm ấm đã dùng rồi.
Chúng tôi bì bõm trong làn nước lềnh bềnh tinh dịch và những sợi tóc. Chúng tôi tựa vào thành bồn, lo lắng. Chúng tôi tìm các vật dụng để mở nắp cống thoát nước: con dao, đồng tiền, cái kẹp giấy. Chúng tôi nạy, chúng tôi cào.
Chúng tôi đã vui thú, đùa giỡn và làm nước văng tung tóe trong bồn.
Nhưng giờ thì nửa thân người căng cứng của anh đã nhụt chí, chìm trong làn nước xám xỉn, còn bao tử tôi thì nhăn nhúm từng phút vì ngâm nước quá lâu.
Phần lớn ly tách nằm hết trong máy rửa chén, cặp vợ chồng chủ nhà không có những vật gia dụng thực tế để có thể múc, không nồi, không chén đong, không xô chậu dưới bồn rửa tay, nhưng may chúng tôi tìm được một cặp ly uống sâm banh.
Chúng tôi dùng ly sâm banh múc nước bồn tắm đổ đi, hết ly này đến ly khác, cho đến khi không còn chút dấu vết nào về vụ tắm táp vừa rồi.
Chúng tôi mang hai cái ly sâm banh vào bếp cất, vừa lúc cái máy rửa chén báo hiệu đã rửa xong.
Nôn nóng muốn chứng kiến sự sạch sẽ tuyệt đối, chúng tôi hí hửng mở cửa máy, ôi chao trong đó đầy những mảnh thủy tinh và sứ tráng men vỡ vụn.
Chúng tôi nhón nhén lấy những mảnh vỡ ra khỏi lòng máy, chất vào đầy ba cái bao mỏng loại các cửa tiệm hay dùng để gói thức ăn mang đi. Chúng tôi mang ra hành lang và thả chúng qua khung cửa thông xuống hầm rác dưới tòa nhà. Chúng tôi đứng đó, lắng nghe âm thanh của trọng lực rơi xuống ba mươi sáu tầng lầu, tiếng vỡ tan đinh tai bên dưới, tiếng kêu cứu yếu dần của sự phí phạm, thầm cầu nguyện cho những người phải chịu đựng ở tầng trệt.
Trở lại căn nhà tầng thượng chúng tôi đâm sợ hãi mọi thứ cẩm thạch và kim khí sáng loáng bên trong. Nơi nào chúng tôi nhìn tới cũng là bề mặt đẹp đẽ bóng lộn đến loá mắt. Chúng tôi thì rất trẻ và rất ngốc. Nhưng chúng tôi có thể cảm nhận được sự nguy hiểm.
“Điều này nghĩa là gì?” Tôi hỏi.
Chúng tôi nằm trên giường. Chúng tôi ráng nằm im và không phá hoại thêm bất cứ thứ gì nữa. Chẳng mấy chốc chúng tôi có thể ngủ thiếp đi, rơi vào trạng thái ít gây phá hoại nhất.
“Em muốn nói điều này là điều gì?” Anh hỏi.
“Tất cả những thứ chúng ta làm hỏng.”
“Không có nghĩa gì cả,” anh nói- anh còn nhớ không? Anh từng nói, “Một vật là một vật là một vật.”
Dầu vậy, tôi vẫn thấy an toàn hơn nếu chung quanh chúng tôi là những thứ không hoàn hảo- một cái quầy nhiều vết trám bẩn thỉu, một cái máy may thiếu bộ phận.
“Không xong rồi,” tôi thì thầm với thân thể anh đang ngủ say như chết.
Lúc đó cô ta đang đáp máy bay xuống phi trường. Đang chuẩn bị tháo dây an toàn, thay khẩu trang, gọi taxi. Cô mệt mỏi, bay nghịch giờ thiếu ngủ, vâng, cộng thêm sự bất mãn với bản thân. Điều cô cần là ngâm mình trong bồn nước nóng thật sạch, và sự cần thiết đó cũng giống như cơn nóng giận điên cuồng.
chuyển ngữ từ The Penthouse trên Tạp Chí The New Yorker ngày 8 tháng 8, 2024