Bài thuộc thể loại: Thơ
Chẳng còn ví dụ nào để đem ra so sánh
Bao điều khác biệt và những cái giống nhau
Em không phải điều khác biệt
Giữa ngày và đêm
Hãy đi với em chiều nay
hãy quàng Paris vào cổ gió
em giắt anh ra bờ sông Seine
nhặt những chiếc lá rụng trên lưng chàng homeless
Cả nhà ngủ những dặm bằng phẳng đó
nhưng như chuông rền rĩ tới bình minh
tôi lái xe xuống một dải âm thanh,
Vì anh tôi thu thập những giấc mơ,
những giấc mơ nho nhỏ, tự do, phiêu lãng, yên hàn
thở trong ngôn ngữ kết hợp tuyệt đối của hy vọng và của tuyệt vọng.
Trái tim tôi được dọn ra trên chiếc đĩa sạch bóng
Tôi không hề biết sinh mệnh của thi sĩ
có thể cắt bổ làm đôi bằng nĩa và thìa.
Sau sự kiện của chúng tôi nàng đã khám phá ra sự sống
Nhà thơ xách cặp đen đi ra với bó hoa khá to
ngập ngừng. Rút từ túi áo vét môbai
đăm chiêu. Nhà thơ bước lên taxi màu lam
Nàng con gái
ngửa cổ,
duỗi chân,
nhăn nhíu mắt –
bắt tôi đi
tìm
con thiêu thân
giữa trưa hè.
Ngày rộng quá
Tôi bơi trong chiếc áo thời gian thùng thình
Bám vào mọi vật trôi nổi
Cùng với linh cảm sẽ bị đắm
người đi qua chốn hờ
có nghe sóng biển mời
vàng võ thân mỏi chờ
sắc màu năm ngón tay
Vào những ngày mưa thu
se thắt thế này, thoắt
cái đã mờ mịt mà
chao ôi! đời người, sao
ôm thơ vào cõi lòng son
vuốt ve . nâng niu từng con chữ
thơ là em . và tôi . và cuộc đời tặng dữ
tín hương đốt ánh trời sao
mình xử với nhau giống kẻ chết trôi
lềnh bềnh vật vờ trôi tới trôi lui
kẻ nằm xấp người thì nằm ngửa
giữa kinh hai bên giải đất bồi
trong đầu chị thiên kinh vạn quyển
chị dậy mọi nơi dậy đủ sắc người
chị dậy họ đừng ăn lông ở lỗ
và đêm xuống anh tự pha cho mình một tách cà phê
một ít đường, cái vị đắng quyến rũ
tiếng thìa quậy trong thành ly
tiếng que diêm phụt cháy trong bóng tối
Đất khách ngỡ ngàng đôi mắt
Vĩ Cầm Thu thầm nhắc lá đau Thu
Ta không lãng mạn vì đôi mắt
Vì tiếng vang kia! Lá Vĩ Cầm Thu
Em đái vào giòng sông tưởng tượng. Bầu trời
chuyển sắc thật nhanh. Những cây hoàng lan
tỏa hương dìu dịu. Sương đêm còn vương
vấn đâu đây. Em đái vào giấc mơ
Ở lâu đài Liên Hiệp Quốc
đằng sau ngai vàng của Security Council
là một bức tranh khổng lồ hình phượng hoàng.
Dường như anh đang đi trên chỗ em đã qua
Anh cúi nhìn những dấu cỏ
Những chiếc lá khô trơ trọi
Thật xa lạ!
Thật thân thương!
Căn phòng rạng rỡ hẳn lên, khung kính to
Rộ ra đầy tuyết và hoa hồng
Lặng lẽ bên nhau chẳng cách nào hợp dung
Thế giới bất ngờ hơn ta hằng tưởng
Góc phố từ Cổ Viện Chàm nhìn qua
Non Nước dưới vòm cây xanh những năm
70 nay không còn nữa. Chỗ ấy
bây giờ là một đài TV cao
mười tầng một con thuyền rồng và mấy
quán nhậu.
welcome to Chinatown ladies and gentlemen
the place where you tourists come to look
at the slanted eyes yellow skin scaling fish
roast duck in the windows like a public hanging
ooh the pitter patter of the slippers
Cách mấy chục năm rồi nhưng thỉnh
thoảng tôi vẫn còn như nhìn thấy
trước mắt ba cái chảo thuốc nhuộm
to tướng lúc nào cũng sôi sùng
nét ngang tựa vết cắt
nét sổ thảng thốt chiều
chữ tình vừa phóng bút
nàng gởi ý chờ nhau
Có lẽ anh cho rằng em quá khắt khe
giữ kẽ
trong thời điên loạn
người ta làm tình, làm tội nhau trên những trang giấy
không chút áy náy
Tôi đưa nàng trở lại bông giấy cà fê
Tránh khoảng trống tệ nhất sau bữa ăn bụi trước giờ bản tin thế giới
Buổi tối tù khoảng trống bọn đàn ông đầu chỉ còn hộp sọ chất đống xác bong bóng tèm lem mơ đủ mầu
Xáp vô lần này nàng không
thể tưởng tượng được, tính chất
xốc nổi trong tôi, hắn bão
hòa tới mức, phải nói, tợ
hãy trộm cắp nhanh
chút ánh sáng trời
lợi dụng đêm đen
núp bóng cỏ hôi
lấp lánh lên!
dẫu ánh sáng của ta không từ tim mà
từ cái bụng
