Bài thuộc thể loại: Thơ
“Bao kẻ hãnh tiến ngập mặt trong bữa tiệc máu,
còn tôi đây đứng lặng nghe chim hót và người ăn xin van vỉ”.
Con vật tưởng phải hy sinh bó gối chịu chết
cuối cùng đã trườn bò qua vực bằng hai đầu gối biết xếp lại của nó
Nó thanh thản tự do
Chàng họa sĩ tiếp tục vẽ cành hồng, mọc từ trong lớp rào kẽm gai
tôi đặt tuyền lời mật ngọt nơi lưỡi cô
đặt nỗi khao khát đầy ắp nơi ánh mắt cô nhìn
thực táo bạo tôi còn ngụy tạo được hơi thở mình
lướt cùng khắp thịt da cô
anh ta mù
mịt mùng
khẩu hiệu biểu ngữ
cờ quạt
lãnh tụ mặt mũi
nụ hôn cuối đêm đã rơi trên đất
180 ngày 180°
rụng hai bàn tay
ngày chết đuối
Kính ghép màu trong một ngày đông. Tôi đọc
ngược nhật ký em.
~
Trà nóng trong cốc, chén đường cạn
Con ốc của tôi vặn trôn nổi bềnh trên mặt nước
Giàn lửa mặt trời ẩn lõm không gian
Bài phù chú mang tên hành tinh đỏ
em Mờ ở đâu?
có con thiên nga thứ 12 là M
Làm gì có chiếc áo nào mặc cho em Mờ
Khi L không đủ phục trang và chấp nhận biến thành I
Nửa khuya tôi bỗng bật dậy
cố ném những mảnh vụn thất vọng của mình vào gió
một thứ gió hình như đã đổi chiều
chả ai buồn thông báo trước
Khi Thi sĩ đứng dậy
khỏi giường trì hoãn
hay mặt bàn mưu toan
Nhịp điệu bắt đầu vận động
Có lẽ bởi vì em không thích những nụ hôn của anh
Những nụ hôn chó con liếm láp
Ướt át / rin rít / nhột nhạt
treo hò hẹn lên chiếc dây tết từ sợi nắng tháng Tư
trên hiên Sài Gòn
mùa nắng sẽ dông dài cõng nỗi nhớ đi chơi
Buổi sáng vợ khuấy cho chén oatmeal
Chén quánh đặc
ta ngồi nhơi
đầu óc quánh đặc
vẫn còn lại một người nói với theo lời chào
điều may mắn đầu tiên trong ngày
không có câu thơ nào đủ sức để tạ ơn
Dế chàng đá xoáy giọt sương hôm
Cho cỏ xanh còn uống
Cả dòng họ ve mang họng hót ra nghênh đón
Một mùa hè
À… à… con ngủ cho sâu
Buồng cau lại quả lá trầu bỏ khô
Hỏi xem thi sĩ họ Hồ
Quệt bao nhiêu cái thì cô đỏ tình?
tôi cứ cho họ sống
trao đổi
bằng cách nhắn tin là chính
[buồn cười lắm, chỗ này
Thời tiết tháng 5 đỏng đảnh,
các cô gái chân dài học chơi trò bình đẳng nữ quyền,
xăm hình con tàu mắc cạn giữa hai bờ vú nhô cao,
chẳng phải tôi yêu mến gì san antonio
chỉ là sự trăn trở buổi chiều
vẻ tàn úa của mầu trời rất dễ mích lòng
bắt đầu từ những thứ không đề
em nhặt về nhánh phù sa ai đó đánh rơi ven đường
điểm vài con số
và đọc từ mảnh giấy đã bị vò nhàu vứt gần vết sẹo nơi góc nhà
Lửa đã nà áp mặt người
Lòng trắc ẩn mỏng tang như khói
Lửa hà hiếp đe dọa nung chảy tất cả
Khói mù. Chẳng còn nhìn rõ biên cương.
đó là lúc cuối cùng gió thổi về vùng trời cạn
và thôi nhìn thấy bóng chim bay mù khói
theo những nhịp nhàng gọi mãi
ngồi giập người bóng đổ đầy hư vô
đứng trật quần đái tồ tồ
vào hố thẳm thấy sư cô trên đồi
Tôi nhớ hôn qua hàng kẽm gai
Tôi nhớ siết ghì trong lô cốt
Bùn đỏ nát nhàu dưới chân nhón
Vừa khi trăng lên trên đồi xa
Tham quan bảo tàng chứng tích chiến tranh
Sững sờ đứng lặng trước máy chém
Những bóng ma cụt đầu an ủi,
em đuổi con nhện vàng đêm qua vào giấc ngủ muộn
hãy để tôi yên trong những bản ballad cũ
trang điểm thật xinh bẵng chuỗi đêm ngọc trai hiếm
