Bài thuộc thể loại: Thơ
em thần vệ nữ một thời tiền sử
đời du mục dấu chân dài sa mạc đất phù sa
những rặng thông trơ xương mùa đông giá
da căng hững hờ gốc mơ nầm đất đỏ sinh sôi
Ban đêm trái đất tuôn ra ngoài chính mình
Bay nhảy mất trọng lực
Dưới vòm trời là những bước chân.
Của những bầu trời khác.
Hắn có nhiều bí mật trồi gas như chai bia Sài Gòn đỏ. Tôi đã khui bên dòng kênh Nhiêu Lộc đen sì.
Có thể hắn là đàn ông Chăm đầu tiên massage nhiều nhất Việt Nam
Có thể hắn là đàn ông Chăm mê hát cải lương nhất nhì Nam bộ
Hoàn cảnh ra đời một bài thơ
mơ hồ
như huyền thoại của đất
ẩn chứa những trầm tích
của máu
bài thơ hài hình
thân rã rời rụng
bà đẻ thiếu khoáng
tôi thọt thơ, thừa khoe khoang
lạch phạch như gà, phát ngán
Lời đầu tiên của bài thơ này là
Tôi khuyên quí vị đừng đọc, hãy Del. ngay đi
(Tôi không chịu trách nhiệm gì sau đó về những cảm xúc hay xung động của quí vị)
tôi không cược đời tôi nữa
để mình làm chủ số phận
cược một đồng xu
được một đồng vàng
Đừng nhìn tôi bằng đôi mắt như thế
Khi thời gian đi qua và tôi chẳng làm được gì
Đừng nhìn tôi
Như thể tôi hóa thành không khí khi không làm một con người đúng nghĩa
xem nào
- bị nhốt vô viện tâm thần = chưa
- cho chạy điện = hai tháng [tự nguyện] một lần
- sức khoẻ tâm thần = hệt mưa/ nắng lúc trở mùa
- làm gì ư? việc làm tình/ làm thơ
một dây điện
sự thủng của những con người hắn đi qua
làm một buổi chiều tự nhiên hư hỏng
hắn nhảy vào ống camera, và bị thiến trong đó
… tôi không muốn hư cấu chuyện về những người việt [già] ở đây
bởi họ rất lười tập thể dục dưỡng sinh
cũng chả muốn hư cấu nhân vật “hắn”
mà giả như để tôi [vào] nằm chết trong vô thức bây giờ
Nước biển làm vải cứng lâu sau khi khô.
Như nỗi đau sau khi dứt vẫn ở lại trong mình:
Người đàn bà cử động bàn tay một cách quái gở
vì người ông của nàng vừa đi sang một nơi
Trong khi chờ đợi tôi dần đến
Hàng ngày
Tôi ngắm những mặt người trên góc tường đối diện
Tôi có thể lật lại hàng trăm người đã đi qua cuộc đời tôi
vết nứt ống dẫn mầm trầy xước vách âm đỏ hỏn
đường khét tẻ sợi chỉ nhánh cây sét đánh
nhịp đèn chớp báo hiệu sắp phải chọn trái sai
cơn mưa vẫn chưa đến được quyết định
Sao không mặc áo hồng, áo tím
Nàng choàng chỉ màu đêm
Why doesn’t she wear purple or pink?
She wears nothing but black …
Đi tìm lại bàn chân em
đi tìm bóng thời gian đã mất
Trên những con đường nhựa của thành phố này
Hơn những giá trị đích thực mà tôi đang giữ.
Ngày bình yên đi qua Sài gòn
Tôi gõ khẽ bước chân mòn vẹt phố
Thức dậy ban mai
Hàng phở sì sụp những mái đầu cúi thấp mồ hôi cay sè tương ớt
thành phố bản thân nó đã không còn tồn tại trên bản đồ
Việt Nam
con đường nơi ta đã được
sinh ra không tồn tại
vì tên nó đã đổi thay
Tôi kể cho hắn nghe người ta tiếp khách
một giờ ngồi trong phòng phải trả 1.500 đô la Mỹ
Hắn bảo:
“Tiếp khách như đồ cứt”
Có phải lúc bảo nhau tịnh khẩu
Đã nhiều rồi dân chủ tự do
Quá thừa lời đả đảo hoan hô
Bởi trót bốc đồng bao điều hoang tưởng
Những vòng quay
mở cánh cửa của ngày
và đêm tối chảy vào cuống tim
dòng ngôn từ
như vẻ mặt sợ hãi
qua bên nhà chơi, nhà vắng
đêm vắng
thỉnh thoảng người ở đâu đến
làm cho trái tim đồng lõa với
tội lỗi
Và em đi qua tôi như mùa thu cuối rừng
Chỉ chiếc lá trần là biết
Nỗi đau phút lìa cành
Rụng
nấc nghẹn thanh âm không thành tiếng
những câu thơ đi hoang vào nghĩa địa
gió đứng nhìn sự rỗng không băng qua
những khoảng tối cuộc người
Động vào những ngày sống tiếp
Không đồng loại, không không gian, quá khứ hiện tại
Tình yêu
Động vào xác thân, hủy phá, hoang tàn, mềm rỗng
dẫn tôi vào căn phòng
chỉ có f. bacon
và sợ hãi của ông ta
bò xuống trên bốn chân
words are for smelling the sweetness only
not to sound,
to be absorbed into our body
nothing else
buổi chiều hôm ấy
mặt trời đã không lặn
những tượng thần đông phương
đầy thương tích
tụ về đây canh chừng
để không một ai ngủ gục


Men Da