Bài thuộc thể loại: Thơ
em là câu ví dặm
sẽ phôi sinh ở kiếp này trong mỗi giọng ầu ơ
bên bờ ký ức,
để đò ngang xé toạc những nhánh sông
ừa
cô ưa dỗi
và thường cơn dỗi của cô dài độ
lua xong bát cơm
nếu, nếu, nếu, . . .
những dòng nước được uốn cong bằng một lỗ đen kì thị
nếu, nếu, nếu, . . .
một tôn giáo bày bán lòng trắc ẩn để giải khát cho đám kiến lửa của cung điện đại mạc cỡ bự
Vành tai đứt Van Gogh bay vi vút
cánh diều chọn màu trời lý tưởng cho em ….
có người nhớ ra mình từng làm thầy
lại đến gởi cho món quà
mở ra mới hay người cho cái nịt
dự báo tiên tri thắt lưng buộc bụng
bộ tịch? đừng. không nên
cứ để nguyên hồn nhiên
con mắt nằm sau gáy
thấy hết cả diện tiền
tôi nhảy qua hàng rào và kêu lên những tiếng vô nghĩa
như con nai khi lao mình điên cuồng qua đồng hoang
vì nỗi bứt rứt sanh nở
cùng với nỗi háo hức của sự tự do
quê nhà không yêu ta
em không yêu ta
thậm chí chứng đau đầu kinh niên
cũng không yêu ta nốt
Cô gái đẹp miền quê
Giấu nguyện thề trong mắt
Ngọn lau đội nón cỏ
Ngó bò đi không về
Em đa nguyên còn anh đơn nguyên
Bởi anh là một con khỉ đít đỏ
Không phải đàn bà mà lại muốn có kinh nguyệt
tôi nghĩ về lời nói thật làm bỏng rát lịch sử
tôi bước trên đại lộ kinh hoàng thành phố chết
tôi nghe mùi bún bò đâu đó ướp xác thinh không
Mama waits for you at the fish pond,
her hands see you as in dreams
wishing that her eyes could.
2012,
Ta sẽ giữ lại gì cho nhau
Nếu cuối năm nay
Sẽ đến ngày tận thế?
cuối cùng người đàn bà nói
cứng rắn “rồi ông đưa tôi đến đâu?”
gã mỉm cười- em chắc sẽ quen thôi
người đàn bà dường nín thở
Đêm
những hàng cây như bó nhang thắp trên thành phố
bầu trời khoan sâu.
Tôi đốt cho mình que diêm gãy chết hai lần
trên cao nhìn đèn khuya đô thị tựa
trời sao qua bóng đêm. tiếng vọng thời
gian theo giòng xe thưa thớt. chai rượu
đỏ đã vơi ngón tay dài gõ gõ
“Đứa bé là con của ai?” Người đàn ông Cam bốt hỏi.
“…..”
“Đứa bé là con của ai?” Người đàn ông Việt nam hỏi.
“…..”
Nó có cánh nhưng chẳng phải loài chim,
chiếc phi cơ, khi bay
gió chắp cánh, thế là máy của nó
ngồi trên mái nhà.
chỉ còn lại hai hạt dẻ cho nàng lọ lem
và 5 chú lùn ở trong rừng với nàng Bạch Tuyết
đám trẻ con nhớn nhác rủ nhau đi tìm
Một thùng máu rẻ tiền
Một bãi kim cương biết hót
Còn em, đeo khắp mình những ngón chân đoàn tụ
Của tổ tiên tôi
lấp lửng bên bờ biển chiều ngày trôi tuột trong tầm mắt ngái ngủ
sóng dập bờ rêu em ngát ngái những âm thanh màu đỏ tía
lạc chiều lỡ trũng có lúc đánh cận
một thân rắn nước
con đỏ của loài thuồng luồng
hình thể để lại trong tia sét trắng
Những bước đi
trên mặt chiều phẳng im
thành phố thúc hối ngắn ngủi
đã có thật tiếng động như thế,
làm ta giật mình?
những que củi gầy rạc như nông dân xám xịt chờ ngày hóa lửa
nồi niêu méo xệch phơi đít đen thui đen thủi
chum vại lăng quăng diễn xiếc
chúng không biết tiếng thở dài của loài người
nên chúng uốn mình nhảy múa
lập xuân
nỗi buồn già nua chui vào đáy tủ
chiếc gương vừa đánh bóng
soi lại mình để mà vui
Ánh sáng chạm khắc chiếc cầu vồng,
khiến mọi người nhảy múa, hoan ca
Nó là bức tranh
Nó là lưỡi gươm tách đôi bóng tối

